Friday, March 16, 2012

Những bài giảng sexy

[Marketing3k.vn] Các diễn đàn ở Việt Nam đang nóng lên nhân “sự kiện” TS Lê Thẩm Dương sử dụng nhiều câu chuyện có yếu tố “sex”, thậm chí ngôn ngữ khá dung tục để minh hoạ cho bài giảng thêm hấp dẫn. Vấn đề nghe có vẻ tầm phào nhưng ẩn sau đó lại là một đề tài nghiêm túc: (1) Yếu tố “gợi tình” có phải là công cụ quan trọng/chủ yếu để bài giảng hấp dẫn người nghe? (2) Học trò đông có phải là điều bảo đảm cho thành công của giảng viên?

Về khía cạnh đầu tiên, quả là không ít diễn giả, cả tây lẫn ta thường sử dụng yếu tố “gợi tình” để làm gia vị cho bài giảng, gây sự chú ý của cử toạ. Gần đây, vào tháng 2/2012, BBC truyền hình cuộc tranh luận xung quanh luận đề “Hy Lạp phải tuyên bố vỡ nợ và rời khu vực đồng Euro” (Greece should default on its debt and leave the Euro). Tham gia tranh luận có hai phe: phe ủng hộ để Hy Lạp vỡ nợ gồm hai chuyên gia kinh tế kỳ cựu: Nouriel Roubini, giáo sư Đại học New York,và Costas Lapavitsas, giáo sư Đại học London; phe phản đối có Thượng nghị sĩ Anh Denis Mac Shane và bà Miranda Xafa, chuyên gia IMF. Phóng viên BBC Zeinab Badawi điều khiển diễn đàn.
Thượng nghị sĩ Anh Mac Shane đã ra đòn phủ đầu nhằm vào các nhà kinh tế bằng nhận xét hài hước có ý mỉa mai “các nhà kinh tế có thể nghĩ ra 365 tư thế làm tình nhưng thực tế họ chưa từng gặp một người phụ nữ”. Lời bình luận sexy này đã làm nóng hội trường với sức chứa 1.200 người tại Hy Lạp. Tuy nhiên, lời bình hơi “khiếm nhã” của ông Mac Shane không phải được đưa ra một cách vô thưởng vô phạt mà nó là sự hưởng ứng làn sóng chỉ trích các nhà kinh tế, đặc biệt khi khủng hoảng tài chính toàn cầu bùng phát. Năm 2008 tập thể nhiều nhà khoa học đứng đầu là giáo sư David Colander đã ra báo cáo “The Financial Crisis and the Systematic Failure of Academic Economics” (Khủng hoảng tài chính và thất bại hệ thống của kinh tế học hàn lâm)[1]. Trong đó thừa nhận việc thiếu hiểu biết về hệ thống kinh tế là do “quá đề cao mô hình toán” và “đặt các nỗ lực nghiên cứu vào nhầm chỗ”, trong đó đã bỏ qua yếu tố quan trọng là sự biến đổi về bối cảnh xã hội (cơ cấu xã hội, thói quen, hành vi xã hội..). Victor Beker, giáo sư đại học Buenos Aires, trong bài viết về khủng hoảng kinh tế và khủng hoảng của ngành kinh tế học đã đề cập đến sự bất lực của các nhà kinh tế, vốn luôn tự hào về khả năng thấu hiểu kinh tế và năng lực đưa ra các dự báo kinh tế. Beker trích dẫn thư của Viện Hàn lâm Anh gửi tới Nữ hoàng Anh, trong đó công nhận sự thất bại của các nhà kinh tế trước những diễn biến bất thường của tình hình kinh tế “Nói tóm lại, thưa Nữ hoàng, việc không thể nhìn trước thời điểm, mức độ và tính nghiêm trọng của khủng hoảng để có thể ngăn ngừa nó, về nguyên tắc chính là sự thất bại của tập thể những con người xuất sắc, ở nước Anh cũng như trên toàn thế giới, đã không thấu hiểu được những nguy cơ đối với toàn thể hệ thống”[2].

Rõ ràng lời bình ngắn gọn và sexy của Thượng nghị sĩ Mac Shane ẩn chứa sau nó cả một câu chuyện dài về kinh tế học, về những hướng tiếp cận mới trong ngành học này, đồng thời nó cũng là câu trả lời cho vấn đề Hy Lạp “Những gì gắn kết Hy Lạp với EU và khu vực đồng Euro không chỉ là vấn đề tiền tệ như các nhà kinh tế quy kết”.

Vấn thứ hai liên quan đến việc liệu số lượng người nghe có phải là thước đo cho năng lực của giảng viên/diễn giả? Trước đây giới đại học Việt Nam dường như không quan tâm lắm đến vấn đề này vì theo mô hình cũ, sinh viên không có quyền lựa chọn môn học/giáo viên mà bắt buộc phải học theo thời khoá biểu quy định. Kể từ khi chế độ học theo tín chỉ được ban hành thì chuyện giáo viên làm sao hấp dẫn sinh viên bắt đầu được đặt ra. Đây cũng là chuyện của cả giới đại học bên Tây. Lịch sử cho thấy không phải bao giờ giờ giảng vắng sinh viên cũng thể hiện sự yếu kém của giáo sư. Schopenhauer là một ví dụ. Triết gia Đức vĩ đại nổi tiếng với tác phẩm “Thế giới như là ý chí và biểu tượng”, được coi là sự đột phá trong triết học về nhận thức thế giới, đã từng thất vọng tràn trề khi giờ giảng của ông không có một mống sinh viên. Phải sau khi ông qua đời thì học thuyết của ông mới được tán dương và lưu truyền rộng rãi. Tất nhiên, không giáo sư nào mong muốn điều này xảy ra với mình và họ cố tìm cách để bài giảng dễ hiểu, hấp dẫn, trong đó yếu tố hài hước và những ám chỉ về giới tính được coi là công cụ đắc lực.

Về vấn đề này, ở Việt Nam, có vẻ ngành giáo dục đi sau ngành biểu diễn, nơi mà cho đến nay câu chuyện về sự cạnh tranh giữa nghệ thuật và thị trường, giữa giá trị đích thực và thị hiếu tầm thường vẫn chưa ngã ngũ. Các diễn viên và đạo diễn vẫn kêu ca hài kịch thu hút khán giả hơn chính kích, tạp kỹ bán vé tốt hơn nhiều so với opera và nhạc giao hưởng, hở hang lôi kéo khán giả/độc giả mạnh hơn kín đáo nghiêm túc. Quay trở lại với vụ TS. Lê Thẩm Dương, trong khi một số nhà giáo dục lên tiếng phản đối cách dạy của thày thì nhiều sinh viên lại tỏ ý hào hứng với ngôn ngữ mà họ cho là hấp dẫn, không nhàm chán, không gây buồn ngủ và lên án thực trạng dạy trong nhà trường hiện nay là giáo điều, khô khan, nặng về lý thuyết, khiến họ luôn rơi vào tình trạng nửa tỉnh nửa mơ trong giờ học. Giờ giảng của TS. Lê Thẩm Dương được coi là thành công về mặt thị trường vì thu hút được nhiều người học. Nhà tổ chức thu được tiền từ học viên và tìm cách hậu thuẫn cho những giờ giảng “được đặt hàng” nhằm thoả mãn sự hài lòng cho lỗ tai người nghe.

Giáo dục ở Việt Nam giờ đây đang ngày càng gắn kết với thị trường vì giáo dục luôn cần tiền và ngày càng phụ thuộc vào túi tiền của người dân. Vậy thì người dân là thượng đế. Và trên thị trường đang có sự cạnh tranh của nhiều nhóm thượng đế, trong đó có nhóm đòi hỏi chất lượng chuyên môn thật sự từ người thày (người tung clip của thày Dương lên mạng có thể thuộc nhóm này) và nhóm cần một món ăn học thuật hấp dẫn, dễ nuốt, dễ tiêu. Có lẽ bản thân những giáo viên kỳ cựu như thày Dương phải phân vân lựa chọn cách nào phù hợp và thày đã lựa chọn cách để thoả mãn nhóm thứ hai, hiện là nhóm đông hơn. Sự chỉ trích của các nhà giáo dục không chỉ nhằm vào thày Dương mà còn nhằm vào nhóm thứ hai này, cũng như các nhà phê bình nghệ thuật lên án nhóm khán giả thích xem phim hở hang tươi mát hơn là các phim nghiêm túc nghệ thuật.

Vấn đề đặt ra là liệu có nên để chất lượng giảng dạy phụ thuộc vào thị hiếu của thượng đế? Bởi vì có thượng đế thì ngành giáo dục mới có điều kiện để hoạt động. Và chỉ khi nào nhóm thượng đế một (nhóm nghiêm túc, hướng tới các giá trị đích thực) thắng thế nhóm thượng đế hai (nhóm thích những thứ dễ dãi, vui vui, sexy càng tốt) thì khi đó cục diện tình hình văn hoá giáo dục mới thay đổi chăng? Nhưng liệu có thể định hướng cho nhóm thứ hai này thay đổi nhanh lên? Có lẽ chẳng phải ai khác, chính những người đứng trên bục giảng như thày Dương phải sử dụng thẩm quyền khoa học của mình, chung tay giúp sức cải thiện tình hình, dẫn dắt các nhóm thượng đế cùng đến với những giá trị văn hoá-khoa học thực sự được thể hiện dưới hình thức hấp dẫn, có ý nghĩa.

Tác giả: Trần Thị Phương Hoa


-----------------------------
[1] David Colander et al., The Financial Crisis and the Systemic Failure of Academic Economics
[2] Thư của Viện Hàn Lâm Anh gửi Nữ hoàng Anh, 7/2009, dẫn theo Victor Beker, xem http://www.economics-ejournal.org/economics/discussionpapers/2010-18
-----------------------------
Các bài khác:

Kinh doanh là nghệ thuật hay khoa học?

[Marketing3k.vn] Richard Branson hay Steve Jobs luôn có những quyết định dựa trên cảm tính bị cho là điên rồ. Nhưng phép màu nhờ linh cảm chỉ xuất hiện khi có đủ lượng người sẵn sằng rót tiền và lực vào túi doanh nhân.
Kinh doanh là một nghệ thuật

Trên thực tế, kinh doanh là một chặng đường chông gai. Thành lập một công ty chẳng mấy kỳ vọng thay đổi thế giới, trải qua bao phen mạo hiểm, những cơ hội thành công hiếm hoi và những bất ổn định trong công việc.

Tuy nhiên, giáo sư Steve Blank thuộc đại học Stanford và đại học Berkeley-California nhận định rằng, dám mạo hiểm có thể mang lại những giá trị rất lớn. Ông tiên phong dẫn đường cho khoá học mang tên Lean LaunchPad- được quỹ Khoa học Quốc gia áp dụng cho trung tâm đào tạo nguồn trí tuệ trẻ I-Corps. Theo giáo sư Blank, xã hội tiến bộ từ những ý tưởng tưởng chừng vô lý.

Mọi doanh nhân tài ba như Richard Branson hay Steve Jobs luôn có những quyết định dựa trên cảm tính mà chúng ta thường cho là điên rồ. Nhưng chính những điều điên rồ ấy lại thay đổi cả thế giới. Và hầu hết doanh nhân thành đạt khi được hỏi về bí quyết thành công thì đều nhắc đến “bản năng cảm tính” của mình.

Giáo sư Blank cho rằng “đó là một đặc tính sinh tồn”- ông tin các doanh nhân suy nghĩ khác người bình thường và nhìn thấy những điều phần lớn mọi người không thấy. Trên thực tế, với ông, cái gọi là “bản năng cảm tính” chính là lối suy nghĩ kết hợp giữa kinh nghiệm và sự huy động thông tin. “Đầu óc doanh nhân giống như một người nhận dạng mẫu. Mọi người đưa những quyết định cơ bản vào đầu anh ta, nhưng để đến được một mẫu phù hợp cuối cùng thì còn là cả một quá trình dài ngẫm nghĩ và phân tích thông tin”- giáo sư nhận định.

Tất nhiên, điều đó không có nghĩa là họ luôn đúng mà thực tế còn ngược lại. ông Blank nói 90% thương vụ mạo hiểm đổ bể đắng cay. Song giá trị của 10% khả năng thành công cũng đủ lớn để khiến nhiều doanh nhân chấp nhận đâm lao theo lao.

“Rút cục thì kinh doanh vẫn cứ thiên về nghệ thuật nhiều hơn là khoa học”- giáo sư Blank khẳng định khi làm phép so sánh giữa vẻ đẹp cách mạng của Facebook, Google với bản giao hưởng số 15 của Beethoven và bức “Đêm Trăng” của Van Gogh.

Khá đúng. Bởi những nghệ sỹ khổ hạnh và các thương nhân mới vào nghề quả thực có rất nhiều điểm chung.

Kinh doanh là khoa học

Nhà khoa học Kay-Yut Chen là chủ nhiệm phòng nghiên cứu Hewlett-Packard và cũng là đồng tác giả của cuốn sách nghiên cứu về kinh doanh: “Secrets of the Money Lab: How Behavioral Economics Can Improve Your Busines”. Ông luôn khuyên người mới khởi nghiệp kinh doanh hãy từ từ tiếp cận nó bằng những bước tiến có phương pháp.

Theo ông, việc tin vào linh cảm nghe thật thú vị, nhưng linh cảm là điều không có cơ sở khoa học và thực sự bản năng đó có thể khiến doanh nhân chệch hướng. Quan sát nhiều khía cạnh khác, phép màu nhờ linh cảm chỉ xuất hiện khi có đủ lượng người sẵn sằng rót tiền và lực vào túi doanh nhân.

Ông nói: “Khi đánh giá một hạng mục đầu tư, có nhiều cách kiểm soát sự mạo hiểm và tăng tính hiệu quả của nó. Nhưng bạn không thể bỏ qua nguyên tắc cơ bản là phải đa dạng hoá toàn bộ hạng mục để thành công”.

Nếu mục tiêu đối với các doanh nhân là tạo ra tiến bộ trong xã hội thì việc phân khúc và kiểm tra cả hệ thống là điều quan trọng để đạt được kết quả tốt hơn. Các nhà kinh tế học hành vi như ông Chen thường quan điểm rằng nếu mọi người hiểu các giới hạn trí tuệ cũng như thể chất của mình thì họ hoàn toàn có thể tạo ra những sản phẩm hay công ty một với hiệu quả cao hơn. Quả thực thì con người thường thiếu lý trý và bản năng hay đưa họ đi sai đường.

Ông lưu ý rằng một khi các doanh nhân cảnh giác với hành vi phi lý trí, họ sẽ có những quyết định thông thái hơn trên mọi khía cạnh vận hành kinh tế.

Ví dụ, bạn có thể nghĩ rằng người tiêu dùng sẽ thích có nhiều lựa chọn với các sản phẩm mẫu mã đa dạng. Nhưng theo ông Chen, nghiên cứu chỉ ra rằng khi có quá nhiều chủng loại, mọi người sẽ dừng lại vì bối rối và thường bỏ đi thay vì mua hàng. Đây là một vấn đề đáng lưu tâm đối với các doanh nghiệp khi muốn phát triển sản phẩm hay mở rộng thị trường.

Tư duy khoa học hơn có thể giúp giải đáp những câu hỏi cảm tính khó như: khi nào nên bỏ cuộc chơi nếu mọi việc tiến triển không thuận lợi? Ông Chen lưu ý rằng các doanh nhân thường có lòng tự tôn và bám lấy công ty của họ- những con tàu đang chìm giữa đại dương, rồi hao tốn bao nhiêu tiền của. Ngược lại, dưới quan điểm khoa học, sớm bắt đầu lại mới là quyết định thông minh và đúng đắn.

Áp dụng triệt để khoa học phân tích đánh giá vào việc kinh doanh không hẳn là một tuyệt chiêu.Ông Chen thừa nhận rằng các doanh nhân có nguồn lực hạn chế và nhiều điều cần tính toán. Họ cũng không có thời gian tìm hiểu khoa học để đưa ra mỗi quyết định. Nhưng điều này không thay đổi được sự thật rằng cảnh giác trước cảm tính luôn có lợi đối với doanh nhân. Tóm lại, nếu bản năng cảm tính là một đặc tính sinh tồn thì sự thận trọng lý trý cũng vậy. Và sự thận trọng thì không bao giờ dẫn tới 90% thất bại cả.

Phong Linh
Theo TTVN/Entrepreneur

Thursday, March 15, 2012

Lộ trình giảm lãi suất: Vẫn đánh đố DN

[Marketing3k.vn] Rất nhiều ẩn số vẫn đang và sẽ hiện hữu trong phác đồ kế hoạch năm 2012 của các doanh nghiệp. Nhưng vấn đề đáng ngán ngại nhất là cái cơ chế nới lỏng hay thắt chặt tín dụng.

Rất nhiều ẩn số vẫn đang và sẽ hiện hữu trong phác đồ kế hoạch năm 2012 của các doanh nghiệp. Nhưng vấn đề đáng ngán ngại nhất là cái cơ chế nới lỏng hay thắt chặt tín dụng đã và có thể sẽ không tùy thuộc vào mục tiêu "giải cứu doanh nghiệp", mà vẫn theo lề thói cũ, phục vụ cho những mục đích riêng của nhóm lợi ích ngân hàng.

Hai tháng: Giải quyết khó khăn thanh khoản

Đã diễn ra một sự thay đổi đáng ngạc nhiên từ phía Ngân hàng nhà nước. Nếu vào tháng 1/2012, hầu hết những phát ngôn của cơ quan này vẫn còn đặt nặng nguy cơ thiếu hụt thanh khoản trong hệ thống ngân hàng, thì chỉ hai tháng sau đó, dường như mọi chuyện lại "đảo chiều".

Thanh khoản ngân hàng đã được bảo đảm, trở thành điều kiện đủ để hạ lãi suất - như một tuyên bố của thống đốc NHNN trong cuộc họp báo diễn ra sau phiên họp thường kỳ tháng 2/2012 của Chính phủ. Trước đó, một nhận định đáng chú ý khác thuộc về bộ trưởng tài chính Vương Đình Huệ, khi ông cho rằng đã hội tụ hai điều kiện cần và đủ để giảm lãi suất.

Hệ quả của vấn đề thanh khoản mà đã lộ ra từ năm ngoái, đến nay lại đang hình thành rõ nét hơn nhiều. Từ tháng 10/2011, phần lớn các ngân hàng thuộc nhóm G12, tức nhóm không bị ảnh hưởng bởi chiến dịch tái cấu trúc ngân hàng, trong khi lại khá dôi dư nguồn vốn cho vay, đã bắt đầu sốt ruột trước tình trạng vốn bị ứ đọng trong ngân hàng mình. BIDV, Vietcombank, Techcombank và một vài ngân hàng thương mại cổ phần khác là những đơn vị tỏ ra sốt sắng nhất đối với phương án giảm lãi suất.

Tuy vậy, từ đó đến nay vốn tại những ngân hàng này vẫn tiếp tục bị ứ đọng mà chưa thể tìm ra phương cách khả dĩ nào nhằm "tiếp cận doanh nghiệp".

Tại cuộc họp báo mới đây, người đứng đầu cơ quan nhà nước không những đề cập đến khả năng thanh khoản được bảo đảm và do đó có thể kéo giảm lãi suất huy động, mà còn "hàm ý" về khả năng mặt bằng lãi suất cho vay có thể hạ về mức 14,5-16% trong thời gian tới.

Rất có thể, hàm ý trên đã trở nên một tín hiệu đối với các ngân hàng, nhất là những ngân hàng "thạo tin" như BIDV, Vietcombank, Eximbank, kể cả Agribank. Từ trung tuần tháng 2/2012, sau khi công văn 674 của NHNN được ban hành về quy định tỷ lệ tối đa 16% dư nợ cho vay đối với những lĩnh vực không khuyến khích như chứng khoán, bất động sản, tiêu dùng, "sóng" giảm lãi suất cho vay bắt đầu khởi động.

Tuy chưa mang tính thực chất và mới chỉ có một tỷ lệ rất nhỏ doanh nghiệp được "tiếp cận nguồn vốn vay giá rẻ", nhưng nếu tính từ tháng 9/2011 thì đây là lần đầu tiên xuất hiện một con sóng giảm lãi suất cho vay.

Có vẻ như ý kiến của Thủ tướng trong những phiên họp gần đây đã mang tính quyết định đối với quyết định giảm lãi suất của NHNN. Dù không xác nhận là chịu sức ép của Chính phủ về vấn đề phải giảm ngay lãi suất, nhưng một thực tế mà ai cũng thấy là Chính phủ đã luôn chịu sức ép của dư luận về tình trạng khốn khó trăm bề của khối doanh nghiệp sản xuất, nông nghiệp, xuất khẩu trước nạn đói vốn, khiến NHNN không thể mãi làm ngơ với chuyện này.

Lộ trình đánh đố

Thực ra, thanh khoản khó khăn như thế nào, chỉ có NHNN mới nắm rõ. Và việc giải quyết thanh khoản ra sao, điều tiết vốn giữa các ngân hàng với nhau cùng với biện pháp tái cấp vốn, cũng chỉ NHNN mới làm được. Do vậy, tựu trung là vấn đề "khó khăn thanh khoản", vốn đã không hiện ra trước tháng 12/2011, thì nay cũng tự nhiên mà "biến mất" không một chút khó khăn gì!

Tín hiệu phát ra từ NHNN, một khi "khó khăn thanh khoản đã được giải quyết", là tín dụng bắt đầu khả quan hơn. Không phải ngẫu nhiên mà một chuyên gia ngân hàng đã coi tín hiệu này là "công cuộc giải cứu doanh nghiệp đang bắt đầu". Cùng lúc đó, đã bắt đầu có xác nhận từ vài ba ngân hàng lớn về khả năng "trong vài tuần tới" sẽ mở ra chương trình cho vay ưu đãi hơn, có nghĩa là khả năng doanh nghiệp tiếp cận ngân hàng, cũng như ngân hàng tìm được doanh nghiệp, sẽ thực chất hơn. Khi đó, hy vọng về luồng vốn từ ngân hàng chảy dần vào khu vực sản xuất để giúp khu vực này bắt đầu hồi sức là có cơ sở.

 

Tuy thế, kỳ vọng vẫn chỉ là kỳ vọng. Việc NHNN và những ngân hàng lớn nới bầu tín dụng bao nhiêu và trong bao lâu là phạm trù hoàn toàn riêng biệt của họ, các doanh nghiệp không thể biết được. Cũng bởi, cho đến nay từ phía NHNN vẫn chưa hề công khai hóa bất cứ một lộ trình nào về giảm lãi suất như điều đã được cơ quan này hứa hẹn từ quý 3/2011. Lãi suất huy động chỉ được ước định theo "chỉ tiêu" giảm về mức 10% vào cuối năm 2012, tức giảm tương đương 1% cho mỗi quý. Nhưng còn lãi suất cho vay có thể được kéo giảm như thế nào thì vẫn chưa ai xác định.

Trong khi đó theo thống đốc NHNN, lại xuất hiện phương án có thể bỏ trần lãi suất huy động trong thời gian tới. Nếu khả năng này xảy ra, có thể nói việc kéo giảm lãi suất huy động về 13% vào giữa tháng 3/2012 chẳng có ý nghĩa gì hết, hay nói cách khác là chỉ có một tác động an ủi nho nhỏ về tâm lý đối với doanh nghiệp mà thôi.

Nếu trần lãi suất huy động được bỏ đi, nhiều khả năng "chợ lãi suất" lại hoạt động nhộn nhịp trở lại, hoạt động một cách hợp pháp hóa. Những ngân hàng trước đây giấm dúi huy động lãi suất theo phương thức "thỏa thuận" với khác hàng. Cũng khi đó, triển vọng tốt nhất cho việc giữ nguyên mặt bằng lãi suất huy động và do đó là mặt bằng lãi suất cho vay là lòng "từ tâm" của khối các ngân hàng lớn khi bắt buộc phải giảm lãi suất cho vay để tiêu thụ nguồn vốn ế thừa.

Rất nhiều ẩn số vẫn đang và sẽ hiện hữu trong phác đồ kế hoạch năm 2012 của các doanh nghiệp. Bầu tín dụng có thể được nới lỏng đấy, nhưng vào bất cứ thời điểm nào cũng có thể bị thắt chặt lại.

Nhưng vấn đề đáng ngán ngại nhất là cái cơ chế nới lỏng hay thắt chặt như thế đã và có thể sẽ không tùy thuộc vào mục tiêu "giải cứu doanh nghiệp", mà vẫn phải neo vào đó lợi ích của các ngân hàng.

Tác giả: VIỆT THẮNG 
Các bài khác:

Chí Phèo sex bị thổi còi,Tiến sỹ văng tục có fan cuồng

[Marketing3k.vn] Chẳng cần cần nhiều dẫn chứng, chỉ cần lướt nhìn mặt báo hôm nay, người ta sẽ hiểu và thông cảm hết mực việc ngành giáo dục quyết định “đục bỏ” đoạn Chí Phèo yêu đương Thị Nở trong kiệt tác văn học của Nam Cao.

Cũng chẳng có gì đặc biệt lắm so với mọi ngày, tràn ngập trên các mặt báo là những tin hót đại loại như Trương Quỳnh Anh, Tăng Thanh Hà dính nghi án bụng bầu, Phương Linh phủ nhận clip sex với đại gia hoặc một nữ sinh THPT ngừng buổi học để đi đẻ và đẻ rất thành công...vân vân và vân vân.

Trong bối cảnh như vậy, như một hành động tích cực để góp phần giữ gìn và xây dựng nền văn hóa tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc, các báo đồng loạt bày tỏ quan điểm (chính xác là không có quan điểm nào!) về việc sách giáo khoa văn học “nói không” với cảnh yêu đương trong truyện ngắn Chí Phèo.

Các vị Giáo sư khả kính biên soạn sách giáo khoa khi được báo chí phỏng vấn đã giải thích rằng vì cái cảnh trong vườn chuối và dưới ánh trăng ấy được Nam Cao mô tả quá tỉ mỉ, cho nên có nguy cơ khiến đám học trò trẻ con liên tưởng đến những chuyện không tốt!

Dẫu vậy, sẽ thật bất công với ngành giáo dục, với nhà văn Nam Cao, với cả Chí Phèo và Thị Nở nếu chúng ta vội đổ lỗi cho họ về những nữ sinh đánh ghen với nhau trong lớp học vì tình yêu, học sinh nô nức dẫn nhau vào nhà nghỉ hay những lời ru buồn sớm vang lên giữa tuổi học trò.

Chẳng phải người ta đã cẩn thận đến mức đã lường trước nguy cơ lũ trẻ con 17, 18 tuổi đang học lớp 11 – lớp học tác phẩm Chí Phèo theo chương trình SGK – có thể liên tưởng lăng nhăng khi đọc sách? Thậm chí, như tin nóng hổi trong ngày, Sở Giáo dục và Đào tạo Nghệ An còn nhiệt tình tới mức đã xắn tay áo vào cuộc vụ nữ sinh ngừng học đi đẻ kia mà? Đích thị nữ sinh này mê đọc Nam Cao rồi, cấm có sai!

Không chỉ không nên vội đổ lỗi, nhiều người còn cho rằng chúng ta phải cảm thông hơn với các thầy cô giáo nữa kia, họ khi được giao đào tạo một đám học trò hình như ngày càng cứng đầu cứng cổ. Dĩ nhiên là thầy cô khi lên lớp đã chuẩn bị rất kỹ càng, nhưng chẳng biết vì học trò nhuộm tóc quá nhiều hay vì đội nhầm mũ bảo hiểm rởm, mà bao nhiêu lời hay ý đẹp của thầy cô vang lên trong lớp học đều trôi tuột đi như thể nước lã gặp đầu vịt!

Nói có sách, mách có chứng, chính các vị viết sách giáo khoa cũng phải thừa nhận, thực tế nhiều năm, mỗi khi đọc đến đoạn tả cảnh yêu đương của Chí Phèo -Thị Nở, học sinh lại cười ầm lên và tán nhảm, thay vì lắng nghe thầy cô.Thậm chí, đây đó còn vang lên tiếng nói nho nhỏ kiểu như bình phẩm "xưa rồi Diễm ơi" hoặc "gì mà nhạt hoét thế?".

Kể cũng thật lạ lùng, trong khi nhà trường thì quan tâm như thế, báo chí thì vẫn ngày ngày dồn dập đưa tin về những biểu hiện không phù hợp với văn hóa truyền thống của dân tộc như lộ hàng, như sexy (dĩ nhiên là luôn kèm những lời phê phán và cảnh tỉnh hết sức thích đáng và thuyết phục), gia đình và xã hội thì luôn đồng lòng, mà lũ trẻ con vẫn cứ hình như ngày càng khó bảo. Như thể đối lại với “hai không” của người lớn, giới trẻ cứ nhất quyết làm theo “ba không” của chúng: không nghe, không nói, không làm theo những chân lý các bậc bề trên.

Riêng về cái này thì chắc bạn đọc không cần phải tìm ví dụ ở nơi nào xa xôi. Chưa kể đến vô số những đoạn phim nóng về chuyện phòng the của giới trẻ ở khắp mọi miền đất nước được tung lên mạng, mặc cho cánh nhà báo rã cả họng cảnh báo, mới mấy ngày đây thôi, đứa thì cả gan lấy cảm hứng từ Tây Du Ký để kỳ công làm nên clip “Đường Tông thỉnh bao cao su” và gửi đi dự thi tuyên truyền sức khỏe sinh sản, đứa lại cả gan làm hẳn một bộ phim về một đôi nam nữ đã tự thỏa mãn dục vọng thấp hèn của mình như thế nào, để nộp cho thầy cô như bài tập cuối kỳ. Thật là đại loạn!

Chà, ghê thật đấy chứ. Theo báo cáo từ năm kia thì có đến hơn 60% các vị giáo sư không rành internet nên đương nhiên các vị cứ tư duy theo cái cách tuổi thơ ngày xưa của các vị mà phán rằng: cảnh yêu đương tình tứ trong truyện ngắn Chí Phèo dễ làm hư đám học trò thời nay! Và chiểu theo lối tư duy của các vị thì cứ logic học mà suy tất sẽ ra kết luận: Nam Cao đồi trụy, truyện ngắn Chí Phèo là phản thuần phong mỹ tục, là sốc, sexy, sến. Ờ nhỉ, thế thì đuổi cổ truyện ngắn Chí Phèo ra khỏi chương trình giáo dục mới đúng chứ, sao lại rụt rè "biên tập" có một cảnh vườn chuối? Vẫn chưa hết, có lẽ phải xem xét lại cả giải thưởng nhà nước trao cho các nhà văn một thời "oan khuất" thuộc thế hệ Trần Dần nữa kia!

Chợt nhớ câu "sai đâu sửa đấy, sửa đâu sai đấy, sai đấy sửa đâu" và băn khoăn mãi: nghĩa của câu này như thế nào nhỉ? Sao nó cứ đúng mãi thế không biết, bực cả mình!

Dẫu vậy, xin bạn đừng quá bi quan vào nền giáo dục nước nhà. Báo Giáo dục Việt Nam ngày 14/3 đã công bố trịnh trọng trên trang nhất thông tin có tới 90% độc giả bày tỏ ủng hộ vị Tiến sĩ vừa dạy vừa văng tục Lê Thẩm Dương.

 

Chưa biết kết quả điều tra này đáng tin đến mức nào, nhưng có lẽ những người bi quan nhất cũng phải thừa nhận đây thật là một tin vui với ngành giáo dục nước nhà, giữa lúc những người đi trước mất niềm tin một cách trầm trọng vào thế hệ hậu sinh.

Biết đâu trong vài năm tới, đây lại trở thành một phương pháp giáo dục hoàn toàn mới, thậm chí có thể sớm trở thành một điển hình tiên tiến và được nhân rộng? Chưa biết được, nhưng trên Facebook đã có hàng chục fanpage được lập ra nhằm kêu gọi ủng hộ vị Tiến sỹ này với số lượng người tăng chóng mặt, thậm chí có hội đạt gần 5.000 fan chỉ sau 1 ngày thành lập.

Một lần nữa, thái độ lạ lùng của lớp trẻ lại khiến người ta phải đau đầu, tại sao chúng cứ thích những gì trái khoáy, bất bình thường, ngược đời thế nhỉ?

Đến buổi chiều, một tiết lộ khác trên báo Lao Động khiến nhiều người không biết nên mừng hay vui, lo hay buồn. Báo này trích nguồn tin từ Cục Phòng chống Tệ nạn xã hội (Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội) cho biết, thu nhập trung bình một tháng từ hoạt động mại dâm là 8,6 triệu đồng, cao hơn so với thu nhập trung bình của dân cư ở Việt Nam khoảng 2,5 lần, cao hơn so với thu nhập trung bình của nhóm 20% người có thu nhập cao nhất.

Đặc biệt, có khoảng 5% có thu nhập từ hoạt động mại dâm là từ 20 triệu trở lên. Ấy là chưa kể đến một tỷ lệ đáng kể người hoạt động mại dâm (khoảng 45,6%) còn có thu nhập từ các việc làm khác.

Ngoài ra, hơn một nửa số người hành nghề mại dâm dưới 25 tuổi, đa số có trình độ học vấn THCS trở xuống.

Không biết mừng hay vui, lo hay buồn, chỉ biết đành phải thở dài mà chấp nhận để giới trẻ bây giờ học hành lôm côm và cãi giả người lớn thôi.
Theo Tam Thái

Các bài khác:

Monday, March 12, 2012

TS 'văng tục': 'Tôi được đặt hàng nói chuyện ấn tượng'

[Marketing3k.vn] Sau khi cộng đồng mạng lan truyền video có đệm một số từ “văng tục” được cho là bài giảng của TS Lê Thẩm Dương, Trưởng khoa quản trị kinh doanh ĐH Ngân hàng TP.HCM tại Viện quản trị kinh doanh của FPT - chiều 12/3 TS Lê Thẩm Dương đã trả lời VietNamNet

Buổi nói chuyện, không phải bài giảng

Đoạn clip cắt cúp bài giảng của TS Lê Thẩm Dương được cắt từ một video được cho là bài giảng kéo dài 3 giờ đồng hồ tại Viện quản trị kinh doanh của FPT chỉ tập trung vào những từ “nhạy cảm”, những từ đệm như “mẹ” xen vào các câu nói truyền đạt kiến thức.

Theo nhiều độc giả đã xem đoạn video này từ đầu đến cuối, nhiều từ được cho là phản cảm của TS Dương lại chấp nhận được nếu đặt vào bối cảnh nói chuyện.

Trả lời phóng viên VietNamNet qua điện thoại, khi TS Lê Thẩm Dương đang đi giảng bài ở Đà Nẵng, TS Dương cho biết, ông đã biết đích danh người cắt cup clip này và thậm chí đã tung lên Facebook từ hơn hai tuần trước. Người đó có gửi email cho ông về đoạn clip này để “hỏi ý kiến” nhưng ông không trả lời.


Thành viên trên Facebook ủng hộ TS Dương.

TS Dương nói: Tôi không trả lời khi biết dụng ý xấu của người gửi, hơn nữa, đây là buổi nói chuyện theo yêu cầu của Viện Quản trị kinh doanh của FPT, chứ không phải là một buổi giảng bài trên lớp.

Đối tượng của buổi nói chuyện là những người sắp lấy bằng thạc sĩ. Hôm đó còn có Viện phó Viện quản trị kinh doanh ngồi nghe. Tôi thú nhận rằng, nếu là bài giảng đó dành cho sinh viên năm thứ nhất chẳng hạn thì tôi sai.

Hơn nữa, chính bên Viện muốn đặt hàng tôi phải nói chuyện thật ấn tượng, vì ở môi trường FPT rất cá tính. Lẽ ra, người ta định mời một ông giám đốc đến nói chuyện nhưng hôm đó tôi có việc ra Hà Nội nên người ta mời tôi. Tôi đại diện cho thực tiễn để ứng dụng phần những cái người ta học. Hoàn cảnh nữa là có những người ngồi dưới hỏi lên nữa chứ không phải là tôi “độc diễn”.

Còn vì sao có chuyện gia đình, hay ám chỉ chuyện chăn gối trong buổi nói chuyện, là bởi bài nói chuyện của tôi được yêu cầu là nói về ứng dụng quản trị trong doanh nghiệp như thế nào, rồi quản trị bản thân. Như vậy, bắt buộc phải lấy ví dụ về gia đình.

Theo TS Lê Thẩm Dương, các từ có vẻ nhạy cảm phải được đặt vào bối cảnh, hoàn cảnh, đối tượng nghe. Ông khẳng định: Nếu bạn nghe từ đầu đến cuối, bạn sẽ mê tôi nói liền! 

Nhiều ý kiến đồng tình

Mặc dù video được đưa lên mạng với tựa đề “tiến sĩ văng tục”, thế nhưng phần lớn các bình luận ở dưới lại la ó tựa đề và ủng hộ TS Lê Thẩm Dương.

Một độc giả tên Lê Hải Ni cho biết: “Thầy dạy hay thế còn gì. Độc giả Tân kia chưa bao giờ đi học đại học hay sao ấy? Thầy dạy đại học bây giờ có hai loại, một là thầy giáo trong clip, hai là thầy giáo đọc slide. Nếu học phải thầy giáo đọc slide thì ở nhà mà đọc slide còn hơn.

Độc giả Hoàng Phú chia sẻ: Tôi thấy bài giảng hay mà. Có nhiều thầy giáo giảng bài như ru ngủ học sinh, chẳng lẽ như vậy mới là có đạo đức?

“Nếu mà giảng chay còn chán hơn... Thầy giáo nói để học sinh liên tưởng thì sao chứ, tôi cũng là sinh viên và tôi thấy các thầy cô nói như vậy là bình thường, chẳng có vẻ gì ghê gớm. Hơn nữa sinh viên cũng lớn rồi có khi trong đầu họ còn đen tối hơn ý. Một thầy giáo, một giảng viên, một nhân cách.... họ làm việc hết mình vì sinh viên thì quy kết họ”, độc giả tên Vân cho biết.

Trên Facebook còn có một nhóm tên: Hội những người phát cuồng về TS Lê Thẩm Dương. Một thành viên tên Quang Vinh Nguyễn bình luận: Mình đã nghe nhiều tiết giảng của thầy Dương, đúng là nếu xét trong môi trường giáo dục ở VN thì nhiều người cho rằng không phù hợp, xong thử tìm đâu ra một ông thầy có thể nói về các vấn đề tài chính dể hiểu như TS. Dương không?

Là người đi học tôi chỉ mong thu lượm được thật nhiều kiến thức thực tế và thầy cho tôi được cái tôi cần, chỉ vậy thôi. Người giỏi đôi khi cũng lắm tật, nhưng cái họ đóng góp cho xã hội thì không nhiều người có thể làm được.

TS Lê Thẩm Dương cho biết, trong các bài giảng chính thức cho sinh viên, ông nói rất nghiêm túc và không đệm từ “mẹ”. “Tôi thường xuyên được đài truyền hình mời phỏng vấn, nếu tiếng đệm đó mà thành thói quen, không sửa được thì tôi còn làm hại cả truyền hình ấy chứ”, TS Dương cho biết.

Tú Uyên

--------------------------
Ý kiến trái chiều

Độc giả Kim Tân chia sẻ trên Zing.vn: “Tôi không thể hiểu nổi tại sao một vị tiến sĩ, trưởng một khoa của một trường đại học lớn như TS Dương khi giảng dạy trên bục giảng của một trường học lại có thể kể những câu chuyện bậy bạ, ám chỉ quan hệ vợ chồng, rồi dùng những từ ngữ hết sức tục tĩu thay cho phần chuyên môn. Thực sự là quá mất tư cách đạo đức của người giảng viên".

Bên cạnh những ý kiến không đồng tình, trên trang Youtube, rất nhiều comment lại ủng hộ cách giảng bài này của TS Dương. Thành viên phanvanhancd nhận xét: “Đây là một cách dạy mang lại cảm hứng cho sinh viên! Cách dạy này mang lại nhiều kiến thức hơn khối giáo sư lên bục giảng chỉ biết tuôn ra mà chẳng cần quan tâm đích nhận có được không”.

Nguyễn Thảo (tổng hợp)
--------------------------
Các bài khác:

Nhân tài: Làm sao giữ?

[Marketing3k.vn] Lương, sếp, môi trường làm việc và chế độ phát triển nhân tài, trong 4 lý do này, đâu là lý do quan trọng nhất khiến nhân tài rời bỏ doanh nghiệp?

Bà Nguyễn Thị Vân Anh, Giám đốc Khu vực kiêm Giám đốc chi nhánh Navigos Group Việt Nam tại Hà Nội, trả lời câu hỏi tại sao nhân tài rời bỏ công ty bằng con số: 75% nhân viên nghỉ việc là do bất đồng với sếp. Mặc dù “sếp” ở đây là để chỉ các cấp quản lý nói chung chứ không chỉ là cấp lãnh đạo cao nhất, nhưng con số này khiến hơn 70% khách tham dự là chủ công ty, tổng giám đốc tham gia buổi Tọa đàm Ăn trưa cùng doanh nhân mang tên “4 sai lầm lớn khiến doanh nghiệp mất người tài” do Nhịp Cầu Đầu Tư tổ chức vào ngày 31.3.2010, không khỏi chạnh lòng. “Nếu đúng như vậy thì đây thực sự là bài học thấm thía cho chúng ta”, ông Nguyễn Đình Trường, Phó Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty May Việt Tiến, bày tỏ.

Đi tìm chân dung nhân tài

Trước khi bàn chuyện làm gì để giữ chân người tài, hãy xem người tài là gì. Dù xác định đối tượng chính của Tọa đàm là người tài, nhưng qua những lăng kính khác nhau của các chủ doanh nghiệp, chân dung người tài không hề có chung một nét vẽ.

Có 2 cách định nghĩa người tài. Thứ nhất, người tài là người có năng lực xuất sắc trong lĩnh vực của mình. Như vậy, một công nhân giỏi cũng có thể được gọi là người tài. Tuy nhiên, ở một góc nhìn khác, hầu hết các chủ doanh nghiệp đồng ý rằng nhân tài là người có năng lực chuyên môn cũng như năng lực lãnh đạo để có thể gánh vác những vị trí quản lý quan trọng.

Bà Nguyễn Thị Phượng Anh, Giám đốc Điều hành Công ty International Sales Management (ISM), Cựu Giám đốc Nguồn nhân lực Công ty P&G Việt Nam, chia sẻ kinh nghiệm nhận diện người tài theo 2 cấp độ. “Thứ nhất, họ phải đạt được kết quả tốt trong công việc được giao. Thứ hai, họ phải có kỹ năng lãnh đạo nhóm”, bà nói.

Đây là những tiêu chuẩn quan trọng trong mô hình nhận diện người tài của P&G, cũng như của hầu hết các công ty đa quốc gia. Trong đó, kết quả công việc của nhân viên có thể được đánh giá trong một khoảng thời gian nhất định. Còn kỹ năng lãnh đạo nhóm sẽ được căn cứ vào 4 tiêu chí: khả năng tự lãnh đạo bản thân và lãnh đạo đội nhóm; khả năng học hỏi; năng lực làm việc và thời gian làm việc.

Rõ ràng, vạch ra các phẩm chất, năng lực mà doanh nghiệp mong muốn ở nhân tài chính là bước đầu tiên để nhận ra họ. Song, những tiêu chuẩn này không thể áp dụng chung ở mọi doanh nghiệp. Đó là lý do ông Nguyễn Ngọc Anh Tuấn, Phó Tổng Giám đốc Nguồn Nhân lực, Công ty Cổ phần Sản xuất Hàng Gia dụng Quốc tế ICP, nhấn mạnh đến tính phù hợp khi tìm kiếm người tài. Ở ICP, ông Tuấn cho rằng, bên cạnh các tiêu chuẩn nói trên thì sự cam kết và có cùng mục tiêu phát triển với doanh nghiệp mới quyết định nhân tài có gắn bó lâu dài hay không.

Nhân tài: Bao nhiêu là đủ?

Nhận diện được người tài không dễ, nhưng phát triển họ còn khó hơn. Và nếu như cách nhận diện người tài ở công ty đa quốc gia và doanh nghiệp Việt Nam hầu như tương đồng thì trên khía cạnh phát triển người tài lại có sự khác biệt khá rõ rệt.

P&G, cũng như nhiều công ty đa quốc gia khác, đã có những hệ thống phát triển nhân tài khá hoàn chỉnh. “Vẫn dựa vào các tiêu chuẩn đặt ra ở trên, nhân viên đạt được đến cấp độ nào thì sẽ được đào tạo tiếp và cất nhắc lên những vị trí tiếp theo”, bà Phượng Anh, Công ty ISM, cho biết. Tuy nhiên, mô hình này hầu như chỉ thích hợp với các công ty lớn, có quy trình hoạt động khép kín và ổn định. Theo đó, người tài chủ yếu là các cấp quản lý trung gian, sẽ góp phần làm mạnh hơn hệ thống, nhưng không có nghĩa hệ thống sẽ suy yếu nếu họ ra đi. Trên thực tế, vị trí lãnh đạo trung gian ở Coca-Cola, Pepsi, P&G… dao động khá mạnh nhưng mức tăng trưởng và doanh số của các tập đoàn này vẫn được đảm bảo.

Trong khi đó, đối với công ty Việt Nam, hầu hết có xuất phát điểm thấp và đang phát triển với tốc độ rất nhanh thì sự phụ thuộc vào một hay một nhóm người tài là rất lớn. Vì vậy, thành hay bại trong việc phát triển người tài cũng dễ dàng dẫn đến sự thành bại của công ty.

Ông Tuấn, Công ty ICP (công ty Việt Nam trong ngành hàng hóa mỹ phẩm, thực phẩm), người từng kinh qua vị trí quản lý tại các doanh nghiệp nước ngoài như Ajinomoto, Nestlé, đã chia sẻ kế hoạch phát triển nhân sự mà ông đang áp dụng tại ICP. Đây có thể là một tham chiếu gần gũi đối với các công ty Việt Nam đang trên đà phát triển.

Các công ty phát triển nhanh tất yếu sẽ “khát” nhân sự ở tất cả các phòng ban, cấp bậc, vì thế cần phải có nhân tài làm nòng cốt ở tất cả các cấp, chứ không riêng vị trí quản lý. Do đó, việc phát triển nhân tài của ICP không thể thiếu công đoạn mà ông Tuấn gọi là phân loại người tài. Theo đó, ICP phân chia nhân tài theo từng cấp: nhân viên tiềm năng, nhóm quản lý tiềm năng và nhân sự quản lý chủ chốt. Từ cách phân loại này, doanh nghiệp có thể chọn ra được một lực lượng người tài làm hạt nhân trong từng phòng ban.

Tuy nhiên, để đáp ứng cho tham vọng phát triển nhanh của doanh nghiệp Việt Nam, nhu cầu tìm kiếm người tài dường như không có giới hạn.

Có một bộ máy nhân sự toàn nhân tài là lý tưởng mà doanh nghiệp nào cũng mong muốn, nhưng có lẽ chỉ các tập đoàn đa quốc gia với vốn lớn, thương hiệu tốt mới đủ lực biến lý tưởng này thành hiện thực. Cấu trúc nhân sự với rất nhiều nhân tài như vậy được ông Tuấn, Công ty ICP, gọi là cấu trúc đặc.

Bị giới hạn về chi phí lẫn thương hiệu trong việc cạnh tranh giành nhân tài với các công ty đa quốc gia, doanh nghiệp Việt Nam phải giải bài toán nhân tài như thế nào? Ông Tuấn không ngại chia sẻ mô hình cấu trúc tinh thể mà ICP đang áp dụng. Khác với cấu trúc đặc, cấu trúc tinh thể là cấu trúc chỉ dùng một số nhân tài làm nòng cốt trong một phòng ban. Họ sẽ là mấu chốt kết nối các nguồn lực của cả bộ phận. “Bạn không nhất thiết, cũng như không đủ chi phí, để có tất cả người tài trong một phòng ban. Một tổ chức chỉ cần 30-50% nhân tài là đủ”, ông nói. Ông Tuấn tiết lộ, ông có công thức riêng để tính toán một cách định lượng bao nhiêu nhân tài là đủ cho một phòng ban, trong từng giai đoạn phát triển khác nhau của doanh nghiệp. Tuy nhiên, ông từ chối chia sẻ cụ thể hơn công thức này.

Bên cạnh đó, ông cũng nhấn mạnh một khâu quan trọng trong phát triển nhân sự, đó là hoạch định người tài. Đây là bước đầu tiên của quá trình phát triển họ. Việc hoạch định người tài phải được đặt song song với chiến lược phát triển của doanh nghiệp và trách nhiệm này thuộc về người lãnh đạo cao nhất của doanh nghiệp, chứ không phải riêng bộ phận quản lý nguồn nhân lực. Ở công đoạn này, ông Tuấn nhấn mạnh tính đồng bộ và tính dự báo. Nghĩa là doanh nghiệp phải vạch ra được chiến lược phát triển công ty bền vững, ít thay đổi, ít nhất trong 5 năm. Có như vậy kế hoạch phát triển người tài mới được thực hiện một cách ổn định và hiệu quả. “Muốn giữ được người tài không có cách nào tốt hơn là làm cho họ thành công cùng với doanh nghiệp”, ông kết luận.

Ngoài các doanh nghiệp lớn, đang trên đà phát triển, buổi Tọa đàm “Biến động nhân sự - 4 sai lầm lớn khiến doanh nghiệp mất người tài” cũng thu hút khá nhiều người chủ của các doanh nghiệp mới thành lập. Và tìm kiếm nhân tài để đi cùng họ trong những ngày đầu khởi nghiệp là bài toán đau đầu của các doanh nghiệp mới.

Bà chủ của Công ty Đồng Xanh, một công ty cung cấp dịch vụ xử lý môi trường tại Biên Hòa, trăn trở: “Đối với công ty mới người tài thật khó kiếm. Tôi cần nhiều người giỏi ngang bằng, thậm chí là hơn mình, để cùng phát triển công ty”.

Khúc mắt của bà chủ này đã được một diễn giả của buổi Tọa đàm là ông Huỳnh Minh Quân, Tổng Giám đốc NhanViet Management Group, chia sẻ với tư cách là người… cùng cảnh ngộ. Ông cho biết, dù sở hữu một công ty tư vấn nhân sự nhưng ông cũng không khỏi đau đầu với bài toán tìm người giỏi để cùng gánh vác công việc. Ông cho rằng, tìm được người giỏi, đủ sức thay thế để mình có thể tập trung cho việc hoạch định chiến lược phát triển công ty, mở rộng mối quan hệ, thậm chí là yên tâm đi du lịch vài ba tháng mà công việc ở nhà “vẫn chạy tốt” là ước mơ của mọi ông chủ. Song, điều này, theo ông Quân, chỉ là lý tưởng mà thôi! “Tìm được người tài đủ để làm được điều này lắm lúc cũng cần may mắn. Các ông chủ cũng đừng quá kỳ vọng vào việc tìm kiếm người tài giỏi hơn mình. Vì ông chủ phải là người giỏi nhất”, ông nói.

Tuy nhiên, ông Quân đã gợi ý một giải pháp đối với các doanh nghiệp mới thành lập mà khá nhiều chủ doanh nghiệp có mặt tại buổi Tọa đàm tỏ ra tâm đắc. Đó là kêu gọi cổ đông góp vốn là những người có kinh nghiệm trong lĩnh vực kinh doanh của công ty. Họ là nguồn nhân tài cùng đi với doanh nghiệp, chia sẻ cả vốn lẫn chất xám.

Để sếp không là "kẻ hủy diệt" nhân tài

Trở lại với câu chuyện giữ chân người tài, sau khi đã nhận diện và phát triển họ. Chủ doanh nghiệp mất gì nếu người tài ra đi?

Bà Vân Anh, Công ty Navigos, cho biết, chi phí thay thế một nhân viên thường bằng 2,5 lần lương của nhân viên đó. Đó là chưa kể sự ra đi của họ còn kéo theo việc doanh nghiệp mất khách hàng, mất các mối quan hệ, mất thời gian tuyển dụng và đào tạo người thay thế.

Vì sợ những tổn thất này mà không ít chủ doanh nghiệp “khóa chân” người tài bằng các biện pháp cưỡng chế như giữ bằng đại học, giữ lại tiền lương, thưởng hoặc “khống chế” bằng các hợp đồng đào tạo và yên tâm rằng nhân tài sẽ ở lại với họ. Tuy nhiên, đáng tiếc là thực tế lại không diễn ra như vậy.

75% nhân viên nghỉ việc vì không thể hòa hợp với cấp lãnh đạo. Con số này đã gây ra khá nhiều tranh cãi tại buổi Tọa đàm. Bà Huỳnh Thị Ngọc Trúc, Giám đốc Quản lý Nguồn Nhân lực, Ngân hàng HSBC, đồng tình với con số này. Dựa trên thông tin thu thập được từ các cuộc phỏng vấn nhân viên trước khi nghỉ việc, bà Trúc cho biết: “Họ thường đổ lỗi cho sếp”.

Tuy nhiên, ông Tuấn, Công ty ICP, dẫn ra một con số khác, mà ông tham khảo được từ các khảo sát của Salary.com, trang web về nhân sự và tiền lương uy tín trên thế giới, bất đồng với sếp chỉ chiếm 13% lý do nghỉ việc. Có vẻ như con số này được nhiều chủ doanh nghiệp đồng tình hơn!

Song, dù là 75% hay 13% thì bất đồng với sếp vẫn là nguyên nhân quan trọng khiến doanh nghiệp mất người tài. Cũng từ các cuộc phỏng vấn nhân viên trước khi nghỉ việc, bà Phượng Anh, Công ty ISM, đã nhận ra một số mâu thuẫn chủ yếu từ cả hai phía. Thứ nhất, sếp và nhân viên không hiểu rõ mục tiêu của nhau. Thứ hai, nhân viên không nhận được phản hồi một cách tức thời từ phía sếp về những mặt hạn chế của họ để nhanh chóng sửa chữa. Điều này nhen nhóm mối bất hòa âm ỉ giữa sếp với nhân viên, trong lúc hiệu quả công việc lại không được cải thiện. Thứ ba, nhân viên ít nhận được lời khen từ sếp, họ cảm thấy thiếu sự động viên, nảy sinh tâm lý so sánh với các sếp ở những công ty khác. Thứ tư, nhân viên và sếp không cùng chí hướng, trong lúc họ nỗ lực làm việc thì sếp lại không nỗ lực cùng họ. Ngoài ra, còn có những lý do khác như nhân viên cho rằng sếp không đánh giá đúng năng lực của họ hoặc họ không “nể” sếp, quan điểm, phong cách làm việc khác biệt... Những bất đồng này, tựu trung đều xuất phát từ nguyên nhân gốc rễ là thiếu sự phản hồi.

Một khách tham dự Tọa đàm là giảng viên trường đào tạo chuyên ngành nhân sự, đồng thời là chủ tịch một hiệp hội nhân sự, đề cập nhiều hơn đến lỗ hổng trong giao tiếp giữa cấp quản lý và nhân viên. Ông cho rằng, bản thân các cấp quản lý cần rèn luyện khả năng, nghệ thuật giao tiếp với nhân viên, ngay cả trong cách khen, chê họ. “Những bất mãn của nhân viên đều xoay quanh điều sếp nói, cách sếp làm”, ông nói.

Theo NCĐT

Sunday, March 11, 2012

Chuyên gia Bùi Kiến Thành: Đại gia số 1 thế giới khác gì đại gia Việt Nam?

"Những hành động chơi nổi, chơi trội
 như vừa đề cập tức là không mang tính
giáo dục với con cái, tạo cho con cái
 một cái nếp xấu để tiêu dùng tiền một
cách lãng phí. Về vấn đề giáo dục
 có lẽ là không tốt đối với con cái"...
[Marketing3k.vn] "Đó là hành động xài tiền nhiều để có một hình ảnh gì đấy, nhưng hình ảnh đó chưa phải là hình ảnh sang trọng. Giàu mà không sang thì chỉ cho ra một hình ảnh của trọc phú"... - Chuyên gia tài chính cao cấp Bùi Kiến Thành chia sẻ với Phunutoday xung quanh những lùm xùm của những đám cưới siêu khủng, lối chơi ngông rúng động dư luận trong thời gian vừa qua.
Với một góc nhìn thẳng, ông chỉ ra rằng đó là một căn bệnh của xã hội đối với những người nhiều tiền muốn thể hiện tiền bạc của mình. Còn một đại gia thực sự là người thành đạt trong công việc mình làm, tạo ra rất nhiều tiền nhưng tiền đó không phải là vấn đề quan trọng nhất.

Điều quan trọng hơn cả là trách nhiệm đối với cơ quan của mình, đối với nhân viên của mình, khách hàng và cuối cùng là đối với xã hội.

PV: - Dư luận Hà Tĩnh cũng như cả nước đang rúng động bởi siêu đám cưới cho con trai của một thương gia tại huyện miền núi nghèo Hương Sơn với chi phí lên tới 50 tỷ đồng, kèm món quà hồi môn là ngôi nhà 130 tỷ. Cùng với đó, người dân Tây Đô cũng choáng váng bởi dàn xe khủng trong ngày cưới cùng ý định mượn máy bay rước dâu của một nữ đại gia thủy sản.

Là một chuyên gia tài chính cao cấp, ông nghĩ gì với cách thể hiện của những đại gia này?

Ông Bùi Kiến Thành: - Tiền không phải là tiêu chuẩn duy nhất để đánh giá con người. Vì vậy, những ai có tiền nên thận trọng với số tiền của mình và dùng số tiền của mình để làm gì có ích cho xã hội, cho mọi người ngoài vấn đề có ích cho mình.

Phong cách của một người có tiền là có trách nhiệm với xã hội vì tiền thật sự từ đâu nó ra, mình là một nhà kinh doanh thì tiền thật sự là từ trong xã hội mà ra. Mình bán hàng hóa người ta mua, mình tạo ra được số tiền mà mình sở hữu vì vậy phải có trách nhiệm với đồng tiền.

Ở các nước khác có rất nhiều người giàu có, ví dụ ông Rockefeller III cháu của nhà giàu có số 1 thế giới từ đầu thế kỷ 20, theo kinh nghiệm cá nhân ở bên New York, một hôm tôi có hẹn với ông Rockefeller III đi ăn cơm trưa tại Câu lạc bộ Đại học.

Mình đi xe đến là một lẽ tự nhiên, nhưng ông ấy đã đi bộ từ văn phòng của ông ấy đến, qua mấy con đường thôi không xa lắm.

Ông ấy tới nơi nếu như mà không có quen sẽ không có biết ông ấy là một đại gia giàu nhất thế giới có một quỹ từ thiện lên tới 10 tỷ USD. Ông vận một áo khoác bình thường và đội một chiếc nón dạ trên đầu. Đó là phong cách của Rockefeller. Và ông đã nói một câu chuyện rất lý thú.

Ông nói rằng: chúng tôi rất khó trong vấn đề tập cho con cái sống với đời sống có ý nghĩa. Ví dụ, hồi đó ông gửi người con trai của mình học ĐH ở bên Nhật, con trai của người giàu nhất thế giới đi học ở bên Nhật mà ông nói rằng tôi bảo nó ở ký túc xá và gửi mỗi tháng cho người con trai khoảng mấy trăm đô la chỉ để đủ sống một cuộc đời bình thường như tất cả những sinh viên bình thường khác.

Còn con gái của ông, đi học ĐH, mỗi một năm ông ấy chỉ cho họ có 3 bộ áo mới đi dạ hội. (Ở bên Mỹ thường có dạ hội diễn ra vào đầu năm, cuối năm, và giữa năm có một dạ hội cho những cô gái mới được giới thiệu ra ngoài xã hội) Không phải con cháu của Rockefeller muốn trưng diện như thế nào thì trưng diện.

Tôi mới hỏi thế thì sinh viên thấy cháu đi dạ hội với váy áo nhảy đầm tốt lắm. Ông mới cười và nói mấy đứa con gái của tôi cũng như mấy đứa con gái kia (thường là con nhà giàu). Nó bận áo rồi ít khi nó bận lại lần thứ nhì, mặc rồi bỏ vào ngân hàng áo dạ hội khi nào cần dùng thì tới đó lựa. Hàng trăm chiếc áo của những sinh viên có tiền ở đó nhiều lắm. Sinh viên mỗi lần mặc xong lại để vào ngân hàng hàng áo này, thích dùng áo nào lại lấy ra mặc. 

Điều đó cho thấy việc sử dụng tiền của họ rất thận trọng chứ không phải là phô trương vấn đề của cải của mình.

Tôi không đánh giá gì về việc rước dâu vừa rồi, chỉ có điều ở Việt Nam mình cũng có nhiều người rất giàu nhưng người ta cũng có phong cách rất phong thái, không phô trương. Đó là tùy mỗi người, có người muốn phô trương, có người thật sự không muốn phô trương cũng rất lặng lẽ, âm thầm. 

Những ai có tính chất phô trương như vậy nên suy nghĩ lại, mình làm như thế để làm gì, mọi người sẽ đánh giá hành động mình ra sao?

Chưa hẳn mình khoe của như thế, mình tiêu dùng như thế người ta khen mình hay đánh giá mình tốt vì làm việc cũng không cần ai khen, nhưng ít ra mình làm như thế phải có suy nghĩ.

Dàn siêu xe đám cưới gây chấn động xứ Nghệ ngày 18/12/2011
Dàn siêu xe đám cưới gây chấn động xứ Nghệ ngày 18/12/2011

Vậy thì, các vị xài tiền như thế, đi xe khủng như vậy là có mục đích gì, gửi thông điệp gì cho xã hội, nên suy nghĩ lại thông điệp của mình muốn gửi đi đấy nó là như thế nào? Nó có mục đích gì, có thật sự hợp lý hay không hợp lý?

Ở dưới quê mình, xung quanh là bao nhiêu đồng bào lam lũ, bán lưng cho trời bán mặt cho đất để cày sâu cuốc bẫm làm từng hột lúa cho mình ăn mà mình phô trương cái giàu có như thế có hợp lý hay không?

Và một cuộc tiêu xài như thế tính ra có thể nuôi được bao nhiêu em đi học? Có thể nuôi được bao nhiêu trẻ mồ côi. Điều đó sẽ thật sự có ý nghĩa hơn là mình tiêu dùng như vậy thì cái đó mình phải xem. Cái đó thì tất cả mọi người đều phải có trách nhiệm đối với mình cũng như đối với xã hội.

PV: - Lý giải về việc này, họ nói rằng đó là vì muốn khẳng định với mọi người mình không nợ nần ai, chứ không phải chơi trội. Và vì muốn san sẻ với những hoàn cảnh thiếu may mắn mới sẵn lòng như vậy. Theo ông, đâu mới là lý do thật sự?

Ông Bùi Kiến Thành: - Đó là hành động xài tiền nhiều để có một hình ảnh gì đấy, nhưng hình ảnh đó chưa phải là hình ảnh sang trọng. Giàu mà không sang thì chỉ cho ra một hình ảnh của trọc phú.

Có lẽ là như thế này, cũng là do tầm cỡ tiền của mình có, khi mình có một tỷ đồng động thái của mình sẽ khác. Nhưng khi mình có một tỷ đô la rồi thì tiền không phải là vấn đề nữa. Và khi mình đã có một chục tỷ đô la rồi thì tiền đó thành ra cái trách nhiệm đối với xã hội, lúc đó không có phô trương làm gì.

Những người phô trương mới có tiền tới mức độ nào đó người ta muốn phô trương cho thiên hạ biết là tôi có tiền. Nhưng khi mà người khác có tiền gấp 100 lần, 1000 lần thì không còn có nhu cầu để phô trương nữa. Khi đấy người ta sử dụng đồng tiền hết sức thận trọng.

Câu chuyện của gia đình Rockefeller đó thực sự ông làm như thế là giáo dục cho con không phải trong tay con có hàng tỷ đô la và con sẽ được hưởng thụ hàng tỷ đô la, có nghĩa là tiêu xài một cách vô tội vạ mà mình phải có trách nhiệm, thì đó là một cách giáo dục cho con cháu thôi.

Không biết ở Việt Nam mình cái nền nếp giáo dục là như thế nào chứ các cụ của mình nói rất hay: "Lưu tử kim mãn doanh, hà như giáo nhất kinh", có nghĩa là để lại cho con một nhà đầy vàng không bằng dạy cho con thông suốt một cuốn sách.

Các cụ ngày xưa đã có câu như vậy là tiền tài không phải là cái gì quan trọng nhất mà mình để lại cho con, sự nghiệp tiền tài như thế nó sẽ tiêu xài hết nhưng nó không có giáo dục.

Những hành động chơi nổi, chơi trội như vừa đề cập tức là không mang tính giáo dục với con cái, tạo cho con cái một cái nếp xấu để tiêu dùng tiền một cách lãng phí. Về vấn đề giáo dục có lẽ là không tốt đối với con cái.

Người có tiền thì người ta vẫn nói tiền của người ta người ta xài, việc gì của mình mà mình nói. Nhưng mình cũng nên suy nghĩ đến cái nhắc nhở: đồng tiền đó ở đâu ra. Nếu có tiền mua một cái nhà trăm tỷ hay nhiều hơn nữa thì đó là vấn đề của mỗi người, nhưng điều muốn nói là chi dùng ra tiền để thuê máy bay trực thăng làm này làm nọ với sở thích của mình như vậy mà mình xài một số tiền lớn thì phải suy nghĩ.

Thật sự họ có tiền hay không thì mình không biết, còn hành động đó có phải là hành động của người đại gia, đó có phải là hành động chung của người có tiền nhiều hay không thì có thể nói rằng những người đại gia trên thế giới này, họ ít có hành động như thế, họ không đi phô trương tiền bạc của mình một cách quá mức, quá đáng.

“Siêu” đám cưới chấn động Hà Tĩnh với đoàn đón dâu hàng trăm xe
“Siêu” đám cưới chấn động Hà Tĩnh với đoàn đón dâu hàng trăm xe

PV: - Một đại gia thực sự khác như thế nào với một trọc phú như ông vừa nói?

Ông Bùi Kiến Thành: - Lấy một ví dụ hằng ngày chúng ta thấy trên đường của Hà Nội hay các đường của thành phố Việt Nam có bao nhiêu những xe khủng như Mercedes, BMW rất đắt tiền, nhiều bà, nhiều ông mua xe Rollroyce nhập khẩu về Việt Nam đắt hơn 1 triệu đô la...

Những động thái đấy cho rằng mình có tiền thì mình cứ việc mua xe mình xài chẳng ăn thua gì tới người khác. Nhưng cũng phải ngẫm lại số tiền đó là ngoại tệ. Ngoại tệ đó từ đâu ra? Ngoại tệ ta phải xuất khẩu, muốn xuất khẩu thì hàng bao nhiêu người phải làm việc để có số tiền ngoại tệ 1 triệu đô la.

Ví dụ bây giờ chúng ta bán gạo, thì 1 tấn gạo của Việt Nam có 400 đô, tôi muốn có 400.000 đô la thì phải bán một nghìn tấn gạo. Mỗi một tấn gạo như vậy nông dân Việt Nam phải sản xuất ra bằng cách nào, cày sâu cuốc bẫm bao nhiêu tháng để làm ra.

Xe mình ngồi trên đó thể hiện bao công sức của bao nhiêu nghìn người nông dân lao động để sản xuất ra số gạo cần thiết để xuất khẩu để có ngoại tệ chúng ta mua một chiếc xe như thế.

Trách nhiệm xã hội của mình đối với người thực sự đã có công tạo ra cái điều kiện để mình có thể dùng làm như vậy thì mình không nên quên chứ không nên nói rằng chúng ta có tiền, chúng ta cứ việc xài, nhất là vấn đề tiêu xài như vậy nó không phải ảnh hưởng riêng túi tiền của mình mà túi tiền của cả quốc gia trong việc mình sử dụng ngoại hối của đất nước.

Ở bên Nhật, bây giờ cũng vậy mà trước đây cũng vậy, trong những năm 50 - 60, người ta có một thể hiện, đó là người Nhật sẽ không khi nào đi thứ xe sang trong khi làm việc. Là một ông tổng giám đốc của một tập đoàn lớn của Nhật, họ cũng sẽ không đi những chiếc xe khủng như ở Việt Nam mình.

Bây giờ tình hình nó cũng hơi khác nhưng nước Nhật trong thời kỳ xây dựng đất nước, những năm 50 - 60 đó họ rất nghiêm túc trong việc tiết kiệm dự trữ ngoại hối của một đất nước, hay tiết kiệm chi phí của một tập đoàn hay một công ty. Cái đó chúng ta nên suy nghĩ và thực sự học tập cái phong cách của một người có tiền trong xã hội.

PV: - Ông đánh giá như thế nào về việc những đại gia thời nay chơi ngông bằng cách nuôi chó triệu đô, tậu nhà trăm tỷ, mượn máy bay đón dâu. Liệu đây có phải là cách để phô trương thân thế hay là chiêu bài nhằm phục vụ mục đích kinh doanh?

Ông Bùi Kiến Thành: - Cái đó là cả hai. Một là nó phục vụ cho mục đích kinh doanh, mình có nhà to để mời ông này bà nọ tới đón tiếp thịnh soạn để tạo một ấn tượng, hay mình tiêu xài mời người ta đi vào nhà hàng ăn mấy chục triệu đồng... nó có thể phục vụ mục đích kinh doanh và tiến thân của mình và mua chuộc lòng những người mình muốn mua chuộc. Đó là một vấn đề.

Và một vấn đề khác nữa nếu không tính đến chuyện kinh doanh kia, cái bệnh tiêu xài quá lố đó là vì người ta muốn thể hiện qua số tiền lớn người ta tiêu xài.

PV: - Hiện tượng này phản ánh điều gì trong xã hội chúng ta, thưa ông?

Ông Bùi Kiến Thành: - Không riêng gì xã hội chúng ta, tất cả xã hội trên thế giới này khi mà người ta nhảy từ một địa vị ít tiền tới một địa vị nhiều tiền và rất nhiều tiền thì nó có một cái bệnh hoạn là muốn phô trương số tiền đó ra thôi. Thì đó là một cái bệnh của xã hội đối với những người nhiều tiền muốn thể hiện vấn đề tiền bạc của mình.

Người ta thấy rằng mình cần phải cho mọi người biết mình giàu có, từ chỗ có người muốn bận cái áo đẹp thì cũng muốn cho người ta biết mình có tiền mua áo đẹp, có người vào shop mua một đôi giày 5 - 7 triệu đồng thì đó cũng là một cách khác để đi xài tiền một cách quá đáng. Còn những người có tiền lớn hơn cũng như vậy thì vấn đề tiếp dâu, đón dâu hàng mấy chục tỷ cũng như vậy.

Cái bệnh đó là bệnh của xã hội, động thái xài một lần mấy chục tỷ, đi mua một đôi giầy mấy trăm đô thì cũng đã từ cái bệnh đó không phải chỉ riêng cho những người xài quá đáng như trường hợp rước dâu. Như vậy trong xã hội Việt Nam cái bệnh đó cũng rất là phổ biến. 

Với lại số tiền xài nó không hợp lý với việc mình cần phải xài. Nhưng mà nhiều người có tiền người ta nói người ta có quyền xài, mình không có quyền chỉ trích.

PV: - Vậy theo ông, đại gia thực sự là gì?

Ông Bùi Kiến Thành: - Đại gia là những người thành đạt trong xã hội, có thể là đại gia về vấn đề khoa học, có đại gia thành đạt trong vấn đề kinh doanh. Vậy thì, vấn đề thành đạt trong kinh doanh không bắt buộc phải đi tiêu xài một cách phí phạm.

Ví dụ Bill Gates, ông là đại gia thế giới về giàu có nhưng ông ấy đâu có đi xài phí phạm. Vợ của Bill Gates rất bảo thủ trong vấn đề tiêu dùng trong gia đình.

Và đại gia là gì, đại gia là làm thành ra một xí nghiệp tốt để cung ứng sản phẩm cho cả thế giới. Và thực sự khi có được mấy tỷ đô la rồi thì không phải là để tiêu xài cá nhân cho mình hay đem cho con cái một cách bừa bãi. Có nhiều người thì tổ chức ra những quỹ từ thiện, xã hội để tiêu dùng số tiền cho mai sau. Ví dụ như vậy. Đại gia là người có tiền nhưng không phải đại gia là đi xài bừa bãi.

Tôi xin chia sẻ một kinh nghiệm cá nhân khác, cũng là một thành viên gia đình Rockefeller. Anh ta một nhà kinh doanh lớn, anh là Phó Chủ tịch của ngân hàng Chase Manhattan Bank ở New York, cả ngày từ sáng đến chiều đều rất bận rộn với công việc. Nhưng lương của anh cách đây hơn 50 năm là mấy trăm nghìn đô la hoàn toàn toàn gửi cho quỹ từ thiện cả, không lãnh một đồng nào.

Tại vì thực sự gia đình nhà anh cũng nhiều tiền rồi, và số tiền từ cổ tức cũng như cổ phần của anh đã dư sức cho anh ấy sống không cần tiền lương. Người ta suốt ngày làm việc khổ cực từ sáng đến chiều như thế người ta không vì đồng lương hay muốn làm thêm tiền, thành ra số tiền không phải động cơ anh làm việc nữa mà, động cơ làm việc là trách nhiệm đối với xã hội.

Đại gia là thế nào? Mình là một chủ doanh nghiệp lớn thì mình có trách nhiệm với các nhân viên làm việc cho mình. Một tập đoàn lớn có thể có 2 - 3 trăm người thậm chí lên đến triệu người làm việc cho mình thì mình phải có trách nhiệm đối với nhân viên làm sao người ta luôn luôn có công ăn việc làm, không bị thất nghiệp.

Còn đối với dân chúng mình là một doanh nghiệp như thế mình phải phục vụ cho tốt. Đại gia một là như vậy, thành đạt trong công việc mình làm, tạo ra rất nhiều tiền nhưng nó không phải là vấn đề quan trọng nhất mà vấn đề của mình là cái trách nhiệm đối với xã hội, trách nhiệm đối với cơ quan của mình, đối với nhân viên của mình, khách hàng và cuối cùng là đối với xã hội.

PV: - Từng là Chủ tịch, Tổng Giám đốc Công ty Bảo hiểm Quốc tế Mỹ American Internatinal Underwiter... rồi từng là nhà kinh doanh địa ốc, là nhà tài chính cao cấp... khỏi phải nói ông có rất nhiều tiền. Với những gì mình làm được ông có nghĩ mình là một đại gia thực sự?

Ông Bùi Kiến Thành: - Về vấn đề này, bản thân tôi không muốn nói chuyện riêng về mình. Nhưng có thể nói, qua một thời gian từ 1954 tới 1975 thì những việc làm, những cơ sở kinh doanh của tôi ở trong nam cũng rất đáng kể, hay là đi làm việc ở nước ngoài suốt bao nhiêu năm trước khi về đây cũng rất đáng kể.

Nhưng khi về đây từ hồi 1991 đến bây giờ tôi không có tính về đây để làm giàu mà về đây để giúp cho mọi người làm giàu, về đây để đưa ra những ý kiến, những đề xuất đối với Chính phủ làm sao để nền kinh tế Việt Nam vươn lên.

Đó là vấn đề quan trọng, không phải để làm giàu cho cá nhân của mình.

- Xin cám ơn ông!
Theo đời sống-phunutoday

Các bài khác: