Friday, February 15, 2013

Khi Trung Nguyên đối đầu với Starbucks

[Thương hiệu] Tuy Trung Nguyên và Starbucks khác nhau, nhưng giống nhau ở một điểm: Trong lúc uống ly café cạn tới đáy để tìm triết lý hay ngắm người đẹp ngồi đối diện mà chẳng ai nhớ rằng, cái ví đang bị móc một cách khéo léo.

Người Việt ta sang Mỹ lần đầu đều bị choáng bởi cái gì của họ cũng to, từ cốc coca đến bánh mỳ, từ đường xá đến cao ốc. Ly café Trung Nguyên nhỏ giọt vài hớp là hết, cốc giấy café Starbucks nửa lít, uống no cả ngày.

Nơi ...ào ào, nơi nhẩn nha ngó trời đất

Starbucks mở ở Việt Nam, thời gian đầu sẽ bị lỗ, vì cách thưởng thức café ở hai nơi khác nhau.

Một nơi ào ào đến, ào ào đi, cười đấy, khóc đấy, làm gì cũng nhanh, vì tác phong công nghiệp.

Một nơi phải nhẩn nha, ngó trời đất, đọc thơ, khoe Facebook. Uống café ực phát hết cốc, người ta gọi là "phàm phu tục tử".

Starbucks khó mà sống ở Hà Nội bởi tên tuổi như café Nhân, Lâm, Giảng... đã đi vào huyền thoại. Cánh xa xứ thường tìm về bởi những bài báo ca ngợi chốn lãng đãng ở góc phố cổ đã nhuốm mầu thời gian.

Thời thế đổi thay, nay có thêm Highland, Trung Nguyên và nhiều tên tuổi gợi cho ta tính trẻ trung và ăn nhanh nhiều hơn là thứ café Nhân "nhỏ giọt" tý tách cả ngày.

Anh Đặng Lê Nguyên Vũ, chủ hãng Trung Nguyên, mới đây tuyên bố, anh muốn lãnh đạo café thế giới, khi nghe tin Starbucks mở cửa đầu tiên vào tháng 2-2013 tại tp. Hồ Chí Minh. Không sợ cạnh tranh cũng đúng vì anh cho rằng, Starbucks chỉ là "người khổng lồ không có bản sắc".

Anh Vũ nói có lý của anh ấy, bởi Trung Nguyên rất giầu. Chiến lược quảng cáo hoành tráng, hệ thống cửa hàng khắp nước, nhãn hiệu xuất hiện tại 60 nước trên thế giới.

Với 150 ngàn nhân viên, Starbucks cũng tự tin bởi doanh thu hàng năm hàng chục tỷ đô la với hơn 20.000 cửa hiệu tại 61 quốc gia. Riêng tại Mỹ có hơn 13 ngàn, 1300 tại Canada, gần 1000 tại Nhật và Thái Lan có tới 164 cửa hàng.

Nhãn hiệu là nàng tiên cá xõa tóc hai bên, nhìn người uống đắm đuối. Ngắm người đẹp sẽ thấy cả kho chuyện đời, chuyện xưa, chuyện nay, chuyện ngày mai. Đôi mắt bảo ta hãy chia sẻ, bởi triết lý nằm dưới đáy cốc, không phải hương vị.

Mới đây hãng bỏ hẳn chữ Starbucks Coffee ra khỏi logo, ngoài chuyện muốn bán thêm đồ ăn khác, bởi họ tự tin, biết hàng trăm triệu khách nghiện chỉ cần nhìn nàng tiên cá cũng biết giấc mơ Mỹ đây rồi.

Lần đầu thử Starbucks thấy nhạt như nước lã, không biết pha sữa và đường thì chỉ còn cách đổ đi. Nhưng uống lâu lâu cũng thấy ngon và nghiện như ai. Nó giống thứ... dân chủ Mỹ ngấm từ từ, thay đổi bạn lúc nào không biết. Không ồn ào như lúc họ pha café bằng máy chảy nhanh như vòi nước và uống như nước giải khát. Sức mạnh mềm Hoa Kỳ đến từ từ bằng fast food.

Café Trung Nguyên thơm lừng, pha tầng 9, tầng 10 ngửi thấy, tầng 8 cũng biết. Nhấm nháp thấy hương vị đời sao mà đẹp hơn tiên. Văn hóa café "phin" nhỏ giọt đã ngấm vào người thưởng thức nên sự năng động của xã hội cũng kém đi nhiều. Đất nước chuyển mình chậm bởi người dân đi làm sáng còn la cà quán xá, đợi "phin" chảy hết nước sánh thơm ngon xuống cốc.

Giấc mơ Mỹ có đứng nổi trên đất Việt?

Hoa Kỳ sinh sau ta tới mấy ngàn năm, nhưng đi lại trước ta khá xa, bởi quảng cáo Starbucks đơn giản "Your drink should be perfect every time. If not, let us know and we'll make it right. - Ly café phải luôn tuyệt vời. Nếu không, xin nói, chúng tôi sẽ pha như quí vị muốn".

Starbucks đã vào Sài Gòn trong tháng trước. Tên gốc lấy từ một nhân vật Starbucks trong truyện chú cá voi Moby-Dick khổng lồ thắng cả người có trí khôn. Bạn đọc tới thử và nhớ phản hồi trên mặt báo.

Nếu sau ba tháng mà Starbuck không thuyết phục nổi bạn, thì ước vọng của anh Đặng Lê Nguyên Vũ lãnh đạo thế giới café thành hiện thực và giấc mơ Mỹ khó có chỗ đứng trên đất Việt.

Có lẽ nào, café hạt của Việt Nam nổi tiếng, xuất khẩu đứng thứ hai và chiếm tới 14,5% thị trường thế giới, chỉ đứng sau Brazil, mà sản phẩm đầu cuối là ly café bốc khói lại không thể là thương hiệu quốc tế.

Starbucks vào Việt Nam sẽ giúp cho hương vị café Việt Nam bay xa nếu như ta biết đối mặt với thách thức, có những bước đi thích hợp nhằm cải tiến chất lượng, cách phục vụ và quan trọng là giá cả hợp lý.

Nói vui thêm chút. Tuy Trung Nguyên và Starbucks khác nhau, nhưng giống nhau ở một điểm: Trong lúc uống ly café cạn tới đáy để tìm triết lý hay ngắm người đẹp ngồi đối diện mà chẳng ai nhớ rằng, cái ví đang bị móc một cách khéo léo.

Hiệu Minh (từ Washington DC)
Nguồn: tuanvietnam
Tin bài khác:

Cơ Hội Nói Thật và Làm Thật

[Tài chính marketing] “Trong bối cảnh kinh tế hiện nay, cơ hội rõ nhất là chúng ta nói thật và làm thật, vì mọi thứ bệnh tật đã lộ ra rồi. Đây là cơ sở để xây dựng nền tảng phát triển bền vững cho những năm tiếp theo...”.

PGS.TS Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam trả lời Tiền Phong, quanh vấn đề nhận định về kinh tế năm 2013.

Đừng để ngất quá lâu

Dưới góc nhìn chuyên gia, ông nhìn nhận kinh tế Việt Nam hiện đang ở mức độ nào?

Giờ là lúc có triển vọng nhất do tình hình kinh tế cũng đã xuống gần đến đáy rồi. Theo quy luật rồi cũng phải đi lên, miễn là chúng ta đừng để “ngất” quá lâu ở đáy. Chính phủ đang tập trung giải tỏa nhưng chưa biết thế nào. Tái cơ cấu là phải làm triệt để.

Về triển vọng kinh tế năm 2013, đừng đo theo cách thông thường là tăng trưởng. Phải có sự thay đổi, cách tăng trưởng, phân bổ nguồn lực mới là quan trọng.

Những yêu cầu thực tế này đặt ra rất rõ ràng và tương lai có lạc quan hay không phải nhìn vào những vấn đề trên. Tăng trưởng có xuống nữa có khi còn lạc quan hơn trong bối cảnh hiện nay, vì cái đó là việc ngắn hạn. Bớt tăng trưởng mà tạo được cơ sở cho tăng trưởng dài hạn còn tốt hơn.

Việt Nam là nước đi sau, nên đáng ra phải tránh được những bài học mà nước đi trước đã trả giá để tận dụng được các lợi thế tuyệt đối, nhưng chúng ta đã không làm được là điều đáng tiếc. Có chọn được những mô hình tốt thì mới có sự nhảy vọt được.

Đây là điều đã được tranh luận nhiều trong các năm qua. Năm 2011 tôi đã nói đấy là năm còn khó hơn năm 2008, thời điểm khủng hoảng tác động đến Việt Nam. Còn cụ thể hơn thì nó còn khó hơn cả so với năm 1986, thời điểm thực hiện Đổi Mới.

Nhiều người phản ứng làm gì đến mức so sánh dữ dội thế. Tôi bảo lạm phát giờ 20%, thấp hơn mức lạm phát tới 700% năm 1986 nhưng nay tình hình khó khăn rất khác so với trước đây.

Thứ nhất, lạm phát hiện nay là lạm phát thị trường trong bối cảnh mở cửa hội nhập. Có những biến số mà Việt Nam không thể kiểm soát được. Cái nữa là nay sướng quen rồi. Mô hình tăng trưởng dựa vào vốn quen rồi. Giờ bỏ vốn ra là chết.

Năm 2012, tôi cũng mang tiếng bi quan khi nói tình hình sẽ khó hơn cả năm 2011. Thực tế ai cũng thấy tình hình khó khăn thật, đến mức Chính phủ phải nhận khuyết điểm. Cái khó này cũng buộc người ta phải nhìn ra những vấn đề đang phải đối mặt.

Còn 2013, thì lại tiếp tục khó hơn nữa. Với tình hình vốn như thế này thì doanh nghiệp còn chết nhiều nữa. Kéo theo vấn đề thu nhập giảm sút, mất công ăn việc làm. Đó là chưa kể vấn đề lòng tin suy giảm.

Ông có thể lý giải vì sao lại như vậy?

Tôi cho rằng, điều này do tiềm năng tăng trưởng của Việt Nam cơ bản đã “ăn” hết rồi. Cái nữa khi hội nhập vào WTO ta cứ tưởng “ăn to” nhưng thực tế lại liên tục đi xuống.

Trong khi Trung Quốc đã tận dụng được lợi thế hội nhập, bằng chứng là họ liên tục tăng trưởng từ năm 2000 đến nay, còn mình từ khi hội nhập năm 2007 đến nay liên tục đi xuống.

Điều này do ta không có chuẩn bị gì cho hội nhập cả. Con đường xưa nay chưa có đầu tư nước ngoài vào, mới chỉ 3-4 tỷ USD/năm, đã chật cứng rồi. Nay đưa vào 20 tỷ USD/năm mà vẫn con đường đó thì đương nhiên nó tịt, tắc nghẽn lại.

Nguồn nhân lực của ta nhìn lại có gì nào? Phải thừa nhận tất cả những năng lực hiện có chỉ đủ dùng theo kiểu ngày xưa chứ không phải cho bây giờ, kể cả năng lực điều hành phát triển.

Vì vậy, đồ thị năng lực cạnh tranh của Việt Nam cứ nhấp nhổm và cơ bản theo chiều hướng đi xuống. Hội nhập rồi mà đà tăng trưởng cứ đi lên nhưng năng lực cạnh tranh lại đi xuống, làm gì có chuyện ngược đời như vậy. Nhưng nó lại đang là thực tế.

Như ngân hàng, không lo củng cố chất lượng mà cứ làm tràn lan, dẫn tới sự rủi ro lớn. Ngay như việc chuẩn bị doanh nghiệp cũng không có. Do không có sự chuẩn bị cho năng lực hội nhập nên khi hội nhập thật, ông không thể hội nhập được.

Ngay cả việc trường đại học chúng ta có rất nhiều nhưng chất lượng nguồn nhân lực không cải thiện được. Lợi thế đi sau vì thế cũng không tận dụng được.

Điểm nữa là việc định vị chúng ta cũng chưa làm tốt. Như tầm nhìn chiến lược đến năm 2020 - 2030 thì ngành công nghiệp Việt Nam phải làm cái gì, đứng vị trí nào, giữ cái gì, cung cấp cho thế giới cái gì trên bản đồ công nghiệp thế giới.

Như Hàn Quốc họ có mục tiêu rất rõ ràng còn ta chưa có mục tiêu gì. Ngay như việc ta hô hào nông nghiệp là thế mạnh, nhưng hỏi đến 2030 nông nghiệp Việt Nam là cái gì thì không rõ. Đến giờ công nghiệp hỗ trợ cũng chưa rõ, còn công nghiệp theo hướng hiện đại lại càng chưa có.

Nên tầm nhìn không rõ, từ đó cũng chưa rõ cả chiến lược hành động. Vì vậy, khi làm chính sách mà bị lệ thuộc quá nhiều vào lợi ích nhóm cục bộ khác nhau là có sự xung đột.

Ngay cả việc kiểm điểm trước Quốc hội hiện nay cũng chỉ theo mục tiêu của 6 tháng - 1 năm, trong khi có những việc phải buộc kiểm điểm trong dài hạn thì mới ra chuyện.

Cơ hội nói thật, làm thật

Như ông nói, trong khó khăn vẫn luôn có cơ hội, theo ông, chúng ta có những cơ hội và những thách thức gì trong 2013?

Cơ hội lớn nhất hiện nay là nói thật và làm thật, vì có muốn che giấu cũng không được. Tất cả bệnh tật đã lộ ra rồi. Vấn đề còn lại là xử lý từng căn bệnh ra sao, cái nào trước, cái nào sau. Tuy nhiên, đến nay chưa có con số nợ xấu chính xác của toàn quốc gia. Nợ xấu của ngân hàng theo báo cáo mới nhất là 400.000 tỷ đồng.

Nợ xấu trong bất động sản còn cao hơn rất nhiều. Khi tái cơ cấu là phải giải tỏa được những vấn đề trên và phải có tiền. Như với Vinashin, tại cuộc họp Hội đồng tư vấn chính sách tiền tệ mới đây, báo cáo nợ xấu tại tập đoàn này chỉ hơn 8.000 tỷ đồng, trong khi thực tế lớn hơn rất nhiều, vì nhiều khoản nợ không được đưa vào.

Trong khi nợ xấu quốc gia là phải tổng hợp tất cả các khoản. Tính riêng Vinashin, để cứu được phải cần tới 100.000 tỷ đồng và thực hiện trong vài năm.

Hiện chương trình tái cơ cấu của ta chưa phải là chương trình hành động và chưa rõ tính khả thi. Để làm được phải có chương trình cụ thể. Như với 12 tập đoàn nhà nước, phải đặt ra chương trình tái cơ cấu cụ thể với những hướng giải quyết chung cho tất cả chứ không phải mỗi ông tự đề xuất riêng việc tái cơ cấu cho mình.

Còn nói có cơ hội gì thì phải khẳng định toàn bộ cơ hội nằm trong khái niệm của Đại hội Đảng là “hành động thực sự” để tái cơ cấu và thay đổi mô hình tăng trưởng. Hiện nói rất nhiều, quyết tâm cao nhưng chương trình hành động thực sự thì còn nhiều điểm cần rõ ràng hơn.

Để tái cơ cấu bất động sản, ngân hàng, chúng ta có thể đi vay, còn tăng trưởng thì ta vẫn có nguồn lực để thực hiện. Nhưng cái chúng ta đang có không đảm bảo cho tăng trưởng như mức mong muốn, huống hồ phải thực hiện thêm tái cơ cấu. Việc tái cơ cấu phải rõ ràng, quyết liệt vì càng để lâu chi phí xử lý càng tăng cao. Điều đáng lưu ý hiện nay đó là Trung Quốc cũng đang thực hiện tái cơ cấu ở nhiều mặt và họ đẩy các công nghệ cũ đi cũng là vấn đề Việt Nam phải tính tới.

Tái cơ cấu phải có tiền, còn nhanh hay chậm tùy thuộc vào nguồn lực thực tế. Như tái cơ cấu Vinashin thì phải cần tới 100.000 tỷ đồng. Có số tiền như vậy thì mới trả lương, đóng bảo hiểm, trả các khoản nợ được. Còn nếu cấp nhỏ giọt thì không giải quyết được.

Muốn tái cơ cấu được thì phải bỏ tiền ra. Còn muốn tái cơ cấu nhanh thì phải bỏ thật nhiều tiền ra, đó là chưa kể đầu óc phải thật sự khỏe. Còn không có thì cứ bình tĩnh.

Xưa nay các nguồn lực đều dồn vào tăng trưởng trong khi hiện không thấy nguồn tiền để thực hiện tái cơ cấu. Riêng với ngành ngân hàng ở Việt Nam ước tính phải mất 5 tỷ USD để thực hiện tái cơ cấu.

Cảm ơn ông.

Bá Kiên - Phạm Tuyên
Nguồn:  Tiền Phong
Tin bài khác:

Thursday, February 14, 2013

Hành Trình về Việt Nam "Lòng Vòng" của iPhone cũ

[Thương hiệu] Smartphone iPhone của Apple hóa ra lại có một cuộc đời rất dài và ly kỳ.

iPhone đóng vai trò thực sự quan trọng trong việc giúp Apple xâm nhập thị trường đang phát triển. Khi dân Mỹ mua iPhone đời mới nhất, họ phải trả khoảng 200 USD tới 400 USD, tất nhiên đây không phải giá trị thật của điện thoại. iPhone thực sự có giá từ 600 USD tới 800 USD. Nhà mạng chi trả phần 400 USD còn lại cho Apple. Nhà mạng kiếm lại tiền từ hợp đồng ràng buộc 2 năm với khách hàng.

Gần như tất cả người mua iPhone mới đều biết nhà mạng đang trợ giá cho họ, song không nhận ra được trợ giá bao nhiêu. Israel Ganot - Tổng Giám đốc Gazelle, một doanh nghiệp chuyên thu mua iPhone đã qua sử dụng, cho biết mọi người vô cùng kinh ngạc khi biết iPhone cũ của họ thực sự giá trị. Dựa theo độ cũ của máy, iPhone có thể bán lại với giá từ 18 USD (iPhone 3G 16GB) tới 380 USD (iPhone 5 64GB). Nhìn chung, nếu bạn mua iPhone mỗi 2 năm, chiếc iPhone cũ sẽ có giá từ 160 USD trở lên. iPhone cũ thường được rao bán trên eBay, Craiglist cũng như Gazelle.

Tuy nhiên, bất kể rao bán ở đâu, bán iPhone cũ là hành động vô cùng khôn ngoan. Ganot chỉ ra nếu được giá, chi phí mua iPhone mới sẽ là 0 đồng. Ví dụ, nếu bỏ ra 200 USD để mua iPhone 5 kèm hợp đồng 2 năm, bạn có thể bán đi iPhone cũ (4S) với giá 200 USD trên Craiglist.

Ngay cả khi chi phí mua mới không phải 0 đồng, bạn vẫn nâng cấp dần dần thiết bị. Ví dụ, khi iPhone 5 ra mắt, 1/3 người dùng iPhone bán cho Gazelle là người dùng iPhone 4S, model liền kề. Giả định người dùng phải chi tiền mua iPhone 5 đúng với giá trị thực của máy, phần trợ giá lúc này thuộc về Gazelle (đơn vị mua iPhone cũ) thay vì nhà mạng.

Phần thú vị hơn trong hoạt động kinh doanh của Gazelle là điều gì xảy ra với điện thoại sau khi họ mua chúng. Sau khi thu thập được lượng lớn iPhone cũ hay các smartphone cao cấp khác, Gazelle tân trang cho đẹp mắt rồi bán lại cho mối bán buôn để phân phối khắp thế giới. Ganot tiết lộ Gazelle bán 75% hàng cho mối buôn, 25% còn lại bán trên Amazon và eBay. Trong số hàng bán buôn, khoảng 50% vẫn ở Mỹ, 50% còn lại bán ngoài nước Mỹ.

Tại các thị trường mới nổi như Trung Quốc, iPhone mới có giá bán từ 1.000 USD tới 1.200 USD. iPhone cũ tấn công thị trường từ các công ty thu mua như Gazelle được bán trên đường phố với giá khoảng 350 USD. Tại các thị trường như thế này, một chiếc iPhone cũ thậm chí còn đắt hơn cả một điện thoại Android mới. iPhone cũ vẫn là iPhone, nó vẫn là một biểu tượng “vĩ đại”. Nó cũng hoạt động tốt ngang Android, tốt hơn nhiều so với hàng nhái Trung Quốc.

Theo cách nào đó, có vẻ Gazelle cạnh tranh gián tiếp với Apple tại thị trường mới nổi. Apple không bán iPhone giá rẻ tại các thị trường kể trên. Apple nghĩ gì về Gazelle? “Apple yêu chúng tôi”, Ganot nói. Ông cho biết có 2 lý do khiến Apple phải yêu mến một công ty như Gazelle. Một mặt, công ty giúp trợ giá cho người mua iPhone mới. Nếu chi phí mua iPhone mới chỉ còn khoảng 0-40 USD tại Mỹ, Apple càng có cơ hội bán nhiều iPhone hơn.

Mặt khác, Gazelle giúp Apple mở đường vào thị trường đang phát triển. Có hàng ngàn người dùng iPhone cũ vẫn đăng ký iTunes và truy cập vào hệ sinh thái Apple. Đó chính là một người dùng mới được tạo ra từ một người dùng cũ của thị trường phát triển.

Và như thế, iPhone sở hữu vòng đời quanh co và đáng kinh ngạc cho cả Apple lẫn người dùng của mình.

Vòng đời của một chiếc iPhone có thể phác họa đơn giản như sau: Người Mỹ trả 200 USD để mua iPhone có giá trị 600 USD hoặc hơn nữa. Hai năm sau, họ lặp lại quy trình này. Họ bán iPhone cũ cho Gazelle lấy 160 USD - 200 USD. Gazelle sau đó bán lại cho mối buôn với giá 250 USD - 300 USD. Kế đến, rất nhiều iPhone cũ được chuyển tới Thẩm Quyến, nơi iPhone đời mới đang được sản xuất. Từ đó, nhà phân phối lại mua lại iPhone cũ để bán trên đường phố các quốc gia khác như Việt Nam với giá 350 USD.

Theo Du Lam (ICTnews)
Tin bài khác:

GDP đầu người Việt Nam 3.000 USD vào năm 2020?

[Tài chính marketing] Để đưa xếp hạng tín nhiệm tối thiểu bằng mức khởi điểm đầu tư, Việt Nam đặt mục tiêu cụ thể, đến năm 2020, GDP theo giá so sánh bằng khoảng 2,2 lần so với năm 2010; GDP bình quân đầu người theo giá thực tế đạt khoảng 3.000 USD.

Theo Đề án nâng cao xếp hạng tín nhiệm quốc gia được Thủ tướng Chính phủ mới phê duyệt, đến 2020, xếp hạng tín nhiệm của Việt Nam sẽ tối thiểu bằng mức khởi điểm đầu tư (Baa3 đối với xếp hạng tín nhiệm của Moody’s hoặc BBB- đối với xếp hạng tín nhiệm của S&P hoặc Fitch).

Tại Đề án, một loạt chỉ tiêu cụ thể đã đưa ra để đạt mục tiêu trên cũng như nâng cao nội lực của nền kinh tế.

Theo đó, phấn đấu đạt tốc độ tăng trưởng tổng sản phẩm trong nước (GDP) bình quân 7-8%/năm trong giai đoạn 2011-2020. Đến năm 2020, GDP theo giá so sánh bằng khoảng 2,2 lần so với năm 2010; GDP bình quân đầu người theo giá thực tế đạt khoảng 3.000 USD.

Đồng thời, tiếp tục xử lý tốt mối quan hệ giữa tích luỹ và tiêu dùng, giữa tiết kiệm và đầu tư; có chính sách khuyến khích tăng tích luỹ cho đầu tư phát triển. Tỷ trọng đầu tư toàn xã hội duy trì trong khoảng từ 33-35% GDP, đồng thời nâng cao hiệu quả đầu tư công, phấn đấu đưa chỉ số ICOR về mức trung bình so với các nước có cùng mức xếp hạng tín nhiệm quốc gia.

Đề án cũng đưa ra mục tiêu tốc độ tăng trưởng xuất khẩu hàng hóa bình quân 11-12%/năm trong giai đoạn 2011-2020, trong đó giai đoạn 2011-2015 tăng trưởng bình quân 12%/năm; giai đoạn 2016-2020 tăng trưởng bình quân 11%/năm. 

Thâm hụt thương mại sẽ được thu hẹp dần và kiểm soát nhập siêu ở mức dưới 10% kim ngạch xuất khẩu vào năm 2015, tiến tới cân bằng cán cân thương mại vào năm 2020.

Trong khi đó, chỉ số giá tiêu dùng phấn đấu chỉ tăng khoảng 5-7% vào năm 2015 và được tiếp tục duy trì ở mức hợp lý trong giai đoạn 2016-2020.

Đề án cũng nêu mục tiêu phấn đấu giảm thâm hụt cán cân vãng lai, ổn định cân bằng cán cân thanh toán quốc tế và tiến tới thặng dư. Tăng mức dự trữ ngoại hối nhà nước đạt ít nhất 12 tuần nhập khẩu, phù hợp với tiêu chuẩn quốc tế và đạt mức mức trung bình so với các nước có cùng mức xếp hạng tín nhiệm quốc gia.

Tỷ lệ bội chi ngân sách nhà nước giảm xuống dưới 4,5% GDP vào năm 2015 và khoảng 4% GDP trong giai đoạn 2016-2020.

Ngoài ra, nợ công (bao gồm nợ chính phủ, nợ được chính phủ bảo lãnh và nợ chính quyền địa phương) đến năm 2020 không quá 65% GDP, trong đó dư nợ Chính phủ không quá 55% GDP; nợ nước ngoài của quốc gia không quá 50% GDP.

Qua Đề án, Thủ tướng yêu cầu trong điều hành, các cơ quan chức năng thực hiện chính sách tiền tệ chặt chẽ, thận trọng, linh hoạt; chính sách tài khóa chặt chẽ, hiệu quả; thực hiện nhất quán cơ chế giá thị trường có sự điều tiết của nhà nước đối với một số hàng hoá, dịch vụ thiết yếu.

Trong đó, Việt Nam sẽ kiểm soát tỷ trọng dư nợ cho vay các lĩnh vực không khuyến khích ở mức độ hợp lý và hạn chế nợ xấu. Cơ cấu chi ngân sách nhà nước sẽ theo hướng tăng cường đầu tư cho con người, gắn với nâng cao hiệu quả sử dụng nguồn vốn ngân sách nhà nước. 

Rà soát, sắp xếp lại danh mục đầu tư, kiên quyết khắc phục tình trạng đầu tư dàn trải, tập trung vốn cho các dự án cấp thiết, sớm hoàn thành, ưu tiên đầu tư vào các lĩnh vực, dự án có tác động lan tỏa cao, tạo ra tiền đề để tái cơ cấu nền kinh tế.

Chính sách nhà nước tôn trọng quyền tự định giá, thoả thuận giá, cạnh tranh về giá của các tổ chức, cá nhân sản xuất kinh doanh theo đúng pháp luật. Công khai, minh bạch giá các hàng hóa, dịch vụ, đi đôi với các giải pháp hỗ trợ hợp lý cho sản xuất gặp khó khăn và thực hiệc chính sách an sinh xã hội trong từng giai đoạn.

Bích Diệp
Nguồn: http://dantri.com.vn/kinh-doanh/gdp-dau-nguoi-viet-nam-3000-usd-vao-nam-2020-696164.htm

Tin bài khác:

Friday, August 3, 2012

Thăm cơ ngơi giản dị của tỷ phú Warren Buffett

[Thư viện marketing] Warren Buffett, một trong những người giàu nhất thế giới và cũng là tỷ phú không giống như những tỷ phú khác. Quan điểm cá nhân của Buffett về nơi ở rất tiết kiệm, giản dị.

Ông không chỉ cam kết dành 99% tài sản của mình cho công việc từ thiện mà còn cho rằng người giàu nên bị đánh thuế nhiều hơn. Không chỉ vậy, sự khác biệt của ông còn thể hiện ở chính nơi ở, nơi nghỉ dưỡng cũng như nơi làm việc của ông.

Dưới đây là những bức ảnh về ngôi nhà lâu năm và nơi nghỉ dưỡng của tỷ phú này.

Nơi làm việc đơn sơ


Trụ sở của Tập đoàn toàn cầu khổng lồ Berkshire Hathaway chỉ chiếm một tầng của một tòa nhà văn phòng ở Omaha và đáng ngạc nhiên hơn là phòng làm việc của Buffett không có máy tính xách tay, máy tính điện tử hay thậm chí cả bảng giá chứng khoán như tưởng tượng của mọi người

Ngôi nhà cũ kỹ


Thay vì sở hữu cùng lúc nhiều ngôi nhà, "Nhà hiền triết vùng Omaha" sống gần như cả đời trong một ngôi nhà duy nhất. Ông mua căn nhà này vào năm 1958 với giá 31.500 USD, tính theo thời giá hiện tại sẽ vào khoảng 250.000 USD.

Căn nhà này nằm ở một góc khá sầm uất của trung tâm thành phố Omaha, có kiến trúc khá cổ điển từ 1921, hiện tại có chỉnh sửa đôi chút. Với diện tích 610m2, đây không phải là một căn nhà nhỏ nhưng chưa được gọi là dinh thự (thường phải khoảng từ 100m2 trở lên).

Không cần nhà đắt tiền...


Giá hiện tại của căn nhà này trên trang môi giới bất động sản Realtor.com sẽ khoảng 652.619 USD còn theo mức định giá của Zestimate căn nhà này chỉ vào khoảng 591.000 USD.

Theo Công ty môi giới địa ốc Trulia, giá trung bình của những ngôi nhà tương tự như nhà của Buffett ở Omaha là 280.162USD, còn giá trung bình của các căn nhà rao bán ở đây là 236.462 USD.

Thậm chí, ngôi nhà của Buffet không phải là ngôi nhà định giá cao nhất ở khu vực này. Ngôi nhà nhỏ hơn ngay cạnh nhà Buffet được Zestimate định giá 794.500 USD và Realtor.com định giá 826.870 USD.

Trong bức thư Buffet gửi các cổ đông vào năm 2010, ông chia sẻ rằng ngôi nhà là thứ đắt thứ 3 mà ông đầu tư sau 2 chiếc nhẫn cưới.

Buffett từng phát biểu trong chương trình "The World's Greatest Moneymaker" của BBC rằng: "Tôi cảm thấy hạnh phúc khi tôi ở căn nhà này. Tôi sẽ chuyển đến một ngôi nhà khác nếu như tôi thấy mình hạnh phúc hơn ở đó. Làm sao tôi có thể cải thiện cuộc sống của mình bằng cách có 10 ngôi nhà ở khắp nơi trên thế giới? Tôi không muốn mình phải dành thời gian để quản lý 10 cái nhà và càng không muốn ai đó phải giúp tôi làm việc đó".

"Ngôi nhà này rất tốt. Tôi cảm thấy ấm áp vào mùa đông và mát mẻ vào mùa hè. Ở đây tôi cảm thấy rất thoải mái. Tôi chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngôi nhà nào tốt hơn", Bufftett phát biểu trước báo giới.

Tháng 2 vừa qua, Buffett lại tiếp tục thể hiện quan điểm phi vật chất của mình với phóng viên của Charlie Rose: "Tôi có mọi thứ mà tôi muốn. Tôi có rất nhiều bạn bè và nhiều người trong số họ có nhiều tài sản. Nhưng trong một vài trường hợp, tôi cảm giác tài sản làm chủ họ chứ không phải họ làm chủ tài sản".

Nhà nghỉ dưỡng khiêm tốn


Buffett từng sở hữu một căn nhà nghĩ dưỡng ở bờ biển Laguna, California và đã bán đi vào năm 2005 với giá 5,45 triệu USD. Căn nhà này đã trải qua nhiều lần sang nhượng sau đó và lần giao dịch cuối cùng là vào mùa xuân năm nay với giá 4,3 triệu USD.

Ngôi nhà có diện tích 288m2 với 4 phòng ngủ và 4 phòng tắm, tọa lạc bên bờ biển Laguna, cạnh đường cao tốc Pacific Coast Highway. Mặc dù có giá hàng triệu USD nhưng đây vẫn là một căn nhà nghỉ dưỡng khiêm tốn nếu xét đến vai trò là nơi thư giãn của một tỷ phú.

Phòng khách


Phòng khách trong căn nhà nghỉ dường Buffet từng sở hữu có trần cao và hướng ra biển. Ngôi nhà này được xây dựng vào năm 1955 nhưng vẫn giữ được vẻ tươi mới. Duy chỉ có chiếc lò sưởi bằng gạch hình chữ L là cho thấy gốc gác hàng thế kỷ của căn nhà.

Phòng ngủ chính


So với những tiêu chuẩn hiện hành thì đây là một phòng ngủ với diện tích khiêm tốn cho dù đã có ban công, có thể đón ánh sáng tự nhiên và hướng ra biển.

Phòng ngủ phụ


Đối với một căn nhà ở tầm giá tương tự, phòng ngủ phụ của căn nhà này có thể bị xem là chật chội. Căn nhà này còn có hai phòng ngủ nữa, tuy nhiên trong đó có một phòng ở tầng trên cùng với trần nhà dốc, chỉ phù hợp cho trẻ em.
Theo Vef (Bích Ngọc từ CNBC)

Văn hóa và sự biến thái đáng sợ của ngôn ngữ

[Thư viện marketing] Có thể nói sự biến thái này như một tiếng chuông báo động về nền văn hoá nước ta đang bị xâm thực, cưỡng dâm một cách vô lối, mất dần bản sắc dân tộc trong ngôn ngữ.

"Trong quán bia nơi ngôn ngữ được thả phanh, sự biến thái này càng được gia tăng đến ghê gớm. Các bia sĩ nói với nhau: Hết tiền thì anh em mình phải Juven tút đấy. Còn tớ, uống thế thôi, không tớ lại "ác dê nôn xong livécphun" 1 trận thì mệt lắm!"

Ngôn ngữ - tiếng nói- phương tiện giao tiếp chủ yếu của con người. Đứng về mặt nào đó ngôn ngữ là một tấm lăng kính phản ảnh khá trung thực hình thái xã hội và văn hóa của con người.

Nhìn vào thực trạng ngôn ngữ trên bình diện là một đối tượng nghiên cứu, và nghe tiếng nói, có thể nhận ra xã hội đó đang ở giai đoạn nào, những hình thái chính trị, kinh tế, văn hóa xã hội của giai đoạn đó ra sao.

"Tử ngữ", "sinh ngữ"...

Thầy tôi, GS Đinh Gia Khánh từng nhấn mạnh ngôn ngữ cũng như một sinh vật có thể sinh ra và mất đi. Chính vì thế nên ngôn ngữ luôn tồn tại 2 trạng thái.

Một là tử ngữ (những tiếng mất đi), 2 là sinh ngữ (những tiếng phát sinh). Bên cạnh đó ngôn ngữ còn có sự biến thái- hiện trạng biến đổi nhóm ngôn ngữ của nhóm người theo từng nghề nghiệp, tầng lớp xã hội chịu tác động của hoàn cảnh xã hội, quan niệm, trình độ văn hoá giáo dục.

Cuối thế kỉ 19, đầu thế kỉ 20 kinh thành Thăng Long dần dần được đô thị hoá. Tầng lớp quí tộc mới, thương gia hình thành. Phương tiện giao thông hồi đó dành cho tầng lớp này ngoài ngựa, còn có các loại cáng, đểu (1 thứ giống như kiệu). Những người phục vụ 2 phương tiện này gọi là phu cáng, phu đểu, bị coi là tầng lớp thấp hèn, bị khinh miệt nhất xã hội dạo đó.

Vì quan niệm này nên trong ngôn ngữ dậy con thời này có câu răn dậy "mày không học hành tử tế lớn lên cũng chỉ làm đồ đểu cáng thôi". Lâu dần danh từ chỉ 2 nghề này đựơc ghép lại thành 1 tính từ miệt thị - "đồ đểu cáng".

Hà Nội vốn là thành phố nhiều cây me, cây sấu, khi mùa hè về xuất hiện nhóm thanh, thiếu niên trèo me trèo sấu để hái, lượm 2 loại quả này. Thời Pháp thuộc quan niệm những người làm nghề này "trèo me trèo sấu" là hạng cùng đinh, mạt hạng trong xã hội.

Danh từ này lâu dần trở nên duy danh để chỉ những kẻ ăn cắp vặt, lang thang, lưu manh, vô giáo dục, cơ nhỡ chốn Hà Thành- "đồ trèo me trèo sấu"... Dẫn 2 ví dụ về sự chuyển hoá ngữ nghĩa của ngôn ngữ để càng thấy rõ tác động của hoàn cảnh xã hội lớn lao như thế nào trong việc làm thay đổi trạng thái ngôn ngữ.

Bên cạnh sự biến thái đó thì các nhà ngôn ngữ học luôn luôn khẳng định ngôn ngữ Việt Nam là 1trong những ngôn ngữ thuộc vào loại có sức sống nhất trên thế giới.

Trải qua mọi thăng trầm, biến động của lịch sử, ngôn ngữ Việt Nam chẳng những không mất đi, bị nghèo nàn, biến dạng mà còn ngày càng phong phú, sinh động vì biết chọn lọc, hoà đồng và du nhập 1 cách hợp lý mọi loại ngôn ngữ ngoại lai khi du nhập vào nước ta.

Sự biến hoá của tiếng Hán trở thành tiếng Hán Việt nhập vào hệ thống ngôn ngữ tiếng Việt Mường cổ (ngôn ngữ gốc của tiếng Việt), rồi sự du nhập của tiếng Pháp đựơc chuyển hoá vào dòng chảy tiếng Việt là những ví dụ sinh động.

Ngày nay dân tộc ta trong giao tiếp hàng ngày đã sử dụng thành thạo vốn ngôn từ có những từ xuất phát
từ tiếng Hán, chiếm đến trên dưới 67% trong ngôn ngữ nước ta. Và hàng loạt ngôn từ có gốc tiếng Pháp đã đựơc Việt hoá một cách tài ba như "xà phòng, tăm, xích, líp, xích lô, ba gác..."

Tất cả sự chuyển hoá đều có qui luật trong ngôn ngữ...



Cuốn "Sát thủ đầu mưng mủ" đã gây nhiều tranh cãi về ngôn ngữ được sử dụng trong tác phẩm

... Và sự "thoái hóa"

Nhưng đến giai đoạn hiện nay nghe cách nói thường ngày của một số tầng lớp, nhất là giới tuổi trẻ thì có thể nhận ra tình trạng ngôn ngữ nước ta hay nói cụ thể hơn là tiếng Việt của chúng ta đang bị biến thái theo hướng... "thoái hoá".

Có thể nói sự biến thái này như một tiếng chuông báo động về nền văn hoá nước ta đang bị xâm thực, cưỡng dâm một cách vô lối, mất dần bản sắc dân tộc trong ngôn ngữ. Tiếng nói mà cha ông ta dầy công xây dựng và giữ gìn suốt cả chiều dài phát triển của nền văn hoá Việt Nam.

Thực trạng của sự biến thái này ra sao? Chỉ cần nghe qua trong giao tiếp hàng ngày đã thấy.

Một ông/ bà ở thành phố hay ngoại đô, cả đời không biết một chút tiếng Anh nào nhưng gặp nhau là phụt ra câu chào như người Mỹ: Hê lô! Để biểu hiện sự ưng thuận sau khi bàn bạc 1 công việc gì đấy bất kể trong lĩnh vực nào, người ta cũng hạ 1câu "ô kê", hoặc "ô kê nhé". "Ô kê đi", "ô kê ạ"...

Một đứa trẻ lên 3 tuổi tập nói khi ra về chào ông bà nội, ngoại, cũng đựơc bố mẹ nhắc: Con "bai" ông bà đi! Và đứa trẻ như 1 con vẹt bập bẹ: "Bai bai ông. Bai bai bà".

Trong quán bia nơi ngôn ngữ được thả phanh, sự biến thái này càng được gia tăng đến ghê gớm. Các bia sĩ nói với nhau: Hết tiền thì anh em mình phải Juven tút đấy. Còn tớ, uống thế thôi, không tớ lại "ác dê nôn xong livécphun" một trận thì mệt lắm!

Trong lớp học, học sinh thì thào với nhau khi thầy giáo vắng mặt: Thầy đi đâu mà "đầu lâu" thế. Đã vậy thì bọn mình cứ "thoải con gà mái" đi.

Giới trẻ không chỉ đàm thoại với nhau bằng thức thứ ngôn ngữ biến dạng, bất chấp tất cả qui luật của ngôn ngữ, mà còn đua nhau biến tấu, trình diễn, xem đó như một thứ mốt thời thượng.

Tệ hại hơn, thứ ngôn ngữ "ma muội" cần lên án này lại còn được Nhà xuất bản Mỹ Thuật thuộc ngành văn hoá sưu tầm, tập hợp trong một cuốn sách mang tên "Sát thủ đầu mưng mủ", nhân vụ án về tên sát nhân ngàn lần đáng lên án Lê Văn Luyện, khi sát hại cả một gia đình lương thiện.

Trong "tác phẩm" khủng khiếp này các "nhà văn hoá" đã liều lĩnh đưa ra những mẫu câu đáng sợ như "tự nhiên như cô tiên","ngất ngây con gà tây", tào lao bí đao", "đã xấu lại còn xa"...

Sự biến thái, phá vỡ mọi qui luật của ngôn ngữ này càng có đất tung hoành dụng võ hơn trong các tin nhắn, trong chát, trong thư điện tử của lứa trẻ.

Tôi tình cờ biết được 1 số từ vựng của kiểu nhắn tin trao đổi cho nhau giữa các bạn trẻ. Xin đưa ra đây 1số trong hàng trăm, nghìn từ vựng các bạn trẻ đã sử dụng, mà nếu tình cờ chúng ta đọc được thì cũng chịu, không hiểu nổi nếu không nắm được loại từ điển quái dị này.

Oki được hiểu là đồng ý. Li là chào. Del là sửa bỏ, gạt đi. Ngơi là ngăn lại. Humni là hôm nay. Iu là yêu. No table là không bàn ...

Xin được trích một câu nhắn tin của bạn trẻ khi sử dụng loại ngôn ngữ đặc chủng này: Tối này go uot nhé. Nếu OK thì phone cho tui. Đồn có địch, no table!

Tạm dịch: Tối này đi nhé. Nếu được thì gọi điện cho tôi. Nhà đang có khách. Không bàn tiếp...

Đó là chưa kể việc ưa nói tục, nói trống không theo kiểu ngoại ngữ càng làm cho sự biến thái ngôn ngữ phát triển theo chiều hướng đáng ngại.

Nguyên nhân của sự biến thái đáng sợ

Hơn 20 năm nay Việt Nam bước vào giai đoạn mở cửa trong mọi lĩnh vực từ kinh tế đến văn hoá. Nếu trong thời kì bao cấp dân ta chỉ được tiếp xúc với văn hoá cộng đồng các nứơc XHCN trong đó chủ yếu là văn hoá Liên xô, Trung Quốc.

Ngoại ngữ được học trong trường từ hệ phổ thổng đến đại học là Trung văn, Nga văn, đến giai đoạn này, văn hoá thế giới tràn ngập vào nước ta, trong đó với thế mạnh tiếng Anh là ngôn ngữ đựơc sử dụng phổ cập trong giao tiếp và trong nhiều lĩnh vực toàn cầu, đã dần dần có vị trí quan trọng. Điều này cắt nghĩa vì sao tiếng Anh lại có ảnh hưởng mạng mẽ ở nước ta cả mặt tốt lẫn mặt chưa tốt như vậy .

Thời bao cấp việc có một điện thoại để bàn ở gia đình được qui định từ cấp vụ trở lên, thì nay chẳng những điện thoại để bàn đã trở thành phương tiện thông dụng cho mỗi gia đình Việt Nam mà cùng với sự phát triển nhẩy vọt của công nghệ thông tin , người Việt cũng tiến nhanh, từ chỗ dùng máy nhắn tin đến điện thoại di động.

Bên cạnh đó máy tính để bàn, máy tính xách tay cũng dần dần trở nên thông dụng cho hầu hết gia đình và cho đa số dân chúng, nhất là giới trẻ...Điện thoại di động, máy tính kèm theo hàng loạt những ứng dụng của các phương tiện công nghệ thông tin như nhắn tin, chát, trò chơi điện tử .. đã trở thành thông dụng đựơc ngưòi Việt, đặc biệt giới trẻ ưa thích.

Một trong những ứng dụng quan trọng ra đời là nhắn tin tất phải có một công nghệ kèm theo. Làm sao trong khoảng thời gian ngắn chuyển tải được lượng thông tin cần thiết đến ngưòi nhận là 1 yêu cầu.

Đây chính là cơ sở để tạo ra số từ vựng "nhắn tin" cũng đồng thời sinh ra sự biến thái của ngôn ngữ giao tiếp của giới trẻ. Sự chế biến vô tội vạ cách viết trong nhắn tin cộng với sự sùng tiếng Anh coi đó như một kiểu chơi, khẳng định giá trị con người đã thêm 1 lần làm gia tăng biến thái ngôn ngữ.

Ở bài viết này, tôi chưa nói nhiều đến sự ưa nói tục của giới trẻ như 1 mốt sành điệu. Mà chỉ xin nói đến ảnh hưởng của lối nói trống không, cụt lủn không chỉ trong nhắn tin mà còn trong giao tiếp hàng ngày của giới trẻ.

Ở một số tiếng nước ngoài, ngữ điệu trong giọng nói khi dùng đại từ nhân xưng khẳng định thái độ tình cảm và cả thứ bậc xưng hô, khác hẳn đại từ nhân xưng đa dạng của tiếng Việt. Ở chỗ nó có đầy đủ các thang bậc từ ông bà, bố mẹ, cô dì, chú bác..., đến cả những đại từ nói lên sự khinh miệt hay tôn kính, gần gụi hay xa lạ.

Đáng tiếc các bạn trẻ ít nhiều biết ngoại ngữ lại bị ảnh hưởng lỗi diễn đạt "vô nhân xưng" này nên thường đổ đồng "cá mè một lứa" trong giao tiếp thường nhật.

Trong sự mở cửa chấp nhận sự hoà đồng thì bên cạnh những cái hay, cái tốt của các trào lưu văn hoá trên thế giới chúng ta cũng phải đối đầu với những gì độc hại, những gì không phù hợp với truyền thống, tập tục tính cách của dân tộc ta.


Ảnh minh họa

Bên cạnh đó ngành giáo dục dường như còn có lỗ hổng rất lớn trong việc dạy người. Nặng về dạy chữ, mà quên đi việc giáo dục truyền thống, lịch sử, nhân cách, đạo đức làm người...

Các quan niệm sai trái về giá trị con người cũng vì thế lan toả. Phải chăng đây cũng là nguyên nhân sâu sa tạo ra sự biến thái đáng sợ của ngôn ngữ?

Cách đây gần một thế kỉ, chí sĩ Phạm Quỳnh đã có câu nói nổi tiếng, đại ý: Truyện Kiều còn thì tiếng Việt còn. Tiếng Việt còn thì nước Việt tồn tại.

Sự biến thái về ngôn ngữ đáng lo hiện nay chứng tỏ các nhà quản lý chưa biết khơi gợi niềm tự hào về tiếng Việt, bảo tồn vốn quí báu của ngôn ngữ dân tộc. Sự chế biến vô tội vạ tiếng Việt như hiện nay đâu chỉ thuần tuý ở sự băng hoại trong ngôn ngữ mà nó còn là sự băng hoại trong lối sống của 1 tỉ lệ không nhỏ người Việt trẻ.

Đáng buồn thay, trong sự tác động để làm biến thái tiếng Việt có tác động không nhỏ của các nhà làm văn hoá. Ngoài trường hợp Nhà XB Mỹ thuật cho ra ấn phẩm "Sát thủ đầu mưng mủ", thì gần đây việc không ít ngưòi cổ vũ cho thứ thơ viết và nghĩ lai căng, rập theo cách viết và lối tư duy nước ngoài của đôi ba nhà thơ thạo ngoại ngữ cũng là sự góp phần...không nhỏ.

Đáng ra nhà thơ hơn ai hết phải làm cho ngôn ngữ dân tộc ngày càng trong sáng hơn, dân tộc hơn. Vậy mà ..

Tôi nhớ trong tiểu luận "Hawthor và tiểu thuyết Rêu trên nhà mục sư", nhà văn Mỹ nổi tiếng Herman Melville tác giả 2 tiểu thuyết lừng danh thế giới "Typee"," Omoo" người cùng thời với Whitsman, tác giả tập thơ Lá cỏ, khuyên các nhà văn, nhà thơ Mỹ không nên viết như một người Anh, người Pháp.

Ông khẳng định "các nhà văn chúng ta là nhà văn Mỹ...Thất bại trong việc sáng tạo ra cái độc đáo vẫn tốt hơn là thành công trong việc bắt chước"

Vậy mà những câu thơ loằng ngoằng, bất chấp ngữ điệu, ngôn từ nhịp điệu của tiếng Việt, cách nghĩ của dân tộc ta đã từng sáng bừng trong những trang viết của Nguyễn Du, Nguyễn Trãi, Hồ Xuân Hương, Nguyễn Bính....lại được ca ngợi, tán thưởng.. thì trách chi các cháu thanh, thiếu niên không từ tấm gương mờ đó mà làm hỏng tiếng Việt thân yêu bằng những trò ảo thuật bậy bạ trong ngôn ngữ của họ.

Theo Tuanvietnam (Nguyễn Hiếu)
*(Nguồn: Blog Lê Thiếu Nhơn. Tuần Việt Nam biên tập, đặt lại tít, và các tiêu đề nhỏ)

Kinh tế vĩ mô VN: Không ai dám nói tình hình sẽ dễ dàng trong thời gian tới

[Tài chính marketing] Mặc dù lạm phát đã được kìm chế với chỉ số lạm phát giảm còn 5% trong tháng 7 từ mức đỉnh điểm 23% của năm 2011, nhưng nhu cầu yếu đã khiến ngành sản xuất tiếp tục chậm lại. Điều này góp phần để HSBC dự báo sẽ có thêm đợt cắt giảm lãi suất trong thời gian tới.

Cần nhiều cải cách

Việt Nam không phải là quốc gia duy nhất đang phải đối mặt với tình hình nhu cầu nội địa giảm sút. Ngay cả các cường quốc trên thế giới (như Mỹ, khu vực đồng tiền chung châu Âu và Trung Quốc) vẫn đang phải trông cậy vào các nhà chính sách tiền tệ để nới lỏng và thúc đẩy chi tiêu. Tuy nhiên, tiêu dùng vẫn còn đang rất trì trệ, và rất cần thiết có các biện pháp cải cách về cấu trúc nhằm giải quyết các vấn đề cố hữu trong nền kinh tế. Quá trình này sẽ cần rất nhiều thời gian để hoàn thành, do việc tái cấu trúc một hệ thống kinh tế sẽ gặp nhiều thử thách về chính trị và phức tạp về phương pháp thực hiện.

Các nhà làm chính sách Việt Nam cho biết họ sẵn sàng thực hiện các động thái cần thiết để thúc đẩy nền kinh tế phát triển. Có một số biện pháp đã được áp dụng từ năm ngoái nhằm thắt chặt tín dụng và kìm hãm nhu cầu. Lạm phát đã giảm từ mức đỉnh điểm 23% trong tháng 8.2011 xuống còn 5% trong tháng 7 năm nay. Thêm vào đó, cán cân thương mại của bảy tháng đầu năm cũng thu hẹp chỉ còn 58 triệu USD, một mức giảm đáng kể so với con số 6 tỷ USD cùng kỳ năm 2011. Tiền đồng Việt Nam cũng khá ổn định kể từ đầu năm. Hơn nữa, nguồn dự trữ ngoại hối cũng tăng lên nhờ vào thâm hụt thương mại đã được cải thiện và nguồn vốn FDI được giải ngân dồi dào. Chính phủ cũng vừa thông qua một số nghị quyết nhằm tăng cường hiệu quả hoạt động các doanh nghiệp nhà nước và lĩnh vực ngân hàng.


Tuy nhiên, hiện nay vẫn tồn tại rất nhiều vấn đề cần được giải quyết. Tăng trưởng tín dụng đang ở mức thấp (dưới 1% tính đến thời điểm hiện tại) cho thấy nhu cầu trong và ngoài nước xuống thấp – một dấu hiệu thể hiện sự yếu kém về cơ cấu. Từ nửa sau những năm 2000, tỉ lệ nợ vay trên vốn tự có của nền kinh tế đã tăng cao và rất nhiều khoản đầu tư được đổ vào các lĩnh vực kém hiệu quả. Các biện pháp thắt chặt tín dụng bộc lộ sự quá phụ thuộc vào tín dụng để duy trì tăng trưởng kinh tế tại Việt Nam. Đây chính là một chiến lược thiếu tính bền vững do phương thức này làm tăng rủi ro hệ thống và góp phần làm gia tăng áp lực lạm phát. Nhưng cùng lúc, động thái thắt chặt này cũng phản ánh cam kết của Chính phủ trong việc tháo gỡ các vấn đề về nợ xấu trong hệ thống. Tỷ lệ tín dụng trên GDP giảm từ mức 121% trong năm 2010 xuống còn 108% trong năm 2011 (nhưng con số này vẫn còn rất cao so với 48% trong năm 2003). Quá trình cắt giảm nợ sẽ còn tiếp tục trong những năm tới.

Trong giai đoạn này, các doanh nghiệp Việt Nam đang chịu ảnh hưởng từ nhu cầu nội địa giảm sút và tăng trưởng toàn cầu đang khá yếu. Chỉ số PMI của HSBC trong tháng 7 đã giảm xuống mức thấp nhất kể từ thời điểm bắt đầu vào tháng 4.2011. Tình hình này cho thấy người tiêu dùng không sẵn lòng chi tiêu, do cả hai yếu tố nợ cao và triển vọng tăng trưởng thấp. Hành vi chi tiêu của người dân và cả doanh nghiệp đang ngày một cẩn trọng cộng với lạm phát giảm dần cho thấy Ngân hàng Nhà nước sẽ còn tiếp tục đưa ra các biện pháp nới lỏng trong thời gian tới.

Một quá trình gian nan

Nhu cầu quá ít
Tiếp theo chu kỳ thắt chặt tín dụng đã được thực hiện trong năm trước, Ngân hàng Nhà nước đã cắt giảm 500 điểm ở hầu hết các mức lãi suất cơ bản (lãi suất thị trường mở OMO đã giảm 600 điểm) từ đầu năm 2012 nhằm thúc đẩy nhu cầu yếu kém trong nước. Tuy nhiên, động thái này vẫn chưa tác động lên chi tiêu do người tiêu dùng và các doanh nghiệp vẫn đang nặng gánh nợ nần hoặc khá cẩn trọng về viễn cảnh của nền kinh tế. Chỉ số PMI của HSBC trong tháng 7 phản ánh tình hình này khi giảm từ mức 46,6 điểm trong tháng 6 xuống 43,5 điểm trong tháng này. Đây hiện là mức giảm thấp nhất kể từ thời điểm bắt đầu khảo sát PMI vào tháng 4.2011. Ngành sản xuất chiếm khoảng 26% GDP của Việt Nam. Chỉ số PMI dưới 50 điểm cho thấy sự sút giảm so với tháng trước.


Biểu đồ 1 cho thấy lượng đơn đặt hàng mới và lượng đơn đặt hàng xuất khẩu mới đều giảm xuống mức thấp nhất trong lịch sử khảo sát. Do vậy, Việt Nam không những chịu ảnh hưởng từ nhu cầu cẩn trọng tại thị trường nội địa mà còn do nhu cầu hàng hoá xuất khẩu sang các thị trường châu Âu và Trung Quốc sụt giảm mạnh. Tuy nhiên, các nhà quản lý cho rằng vấn đề đáng lo ngại nhất vẫn là sự cẩn trọng trong chi tiêu của người tiêu dùng. Mặt khác, thiếu nhu cầu cộng với giá cả hàng hóa xuống thấp khiến giá cả đầu vào giảm theo. Điều này góp phần làm giảm gánh nặng về chi phí cho các công ty. Bên cạnh đó, giá cả đầu ra cũng giảm đi do chi phí thấp hơn cũng như tính cạnh tranh ngày càng tăng giữa các doanh nghiệp, cho thấy các áp lực lạm phát chung đang nhẹ dần.


Các công ty sản xuất cũng như các đối tác của họ đều đang cắt giảm chi phí, hình thành quan điểm cẩn trọng hơn trong chi tiêu. Biểu đồ 3 thể hiện động thái cắt giảm việc làm và số lượng hàng hóa mua vào cho thấy các doanh nghiệp đang lo ngại rằng nhu cầu sẽ không thể phục hồi trong thời gian ngắn hạn. Tồn kho hàng mua cũng giảm đi đáng kể. Cùng lúc đó, giảm tồn kho hàng hoá cũng vẽ nên một bức tranh tương lai không mấy khả quan của các nhà quản lý. Các chỉ số thương mại yếu kém cho thấy sự sụt giảm về nhu cầu trong và ngoài nước. Ngành xuất khẩu tăng 3,8% trong tháng 7 so với cùng kỳ năm ngoái, trong khi số liệu của tháng 6 là 14,3% (con số tổng kết bảy tháng đầu năm giảm còn 19,9% trong khi là 23,4% trong tháng 6). Sau khi điều chỉnh các yếu tố theo mùa, chỉ số trong tháng 7 đánh dấu tháng thứ hai sụt giảm liên tiếp trên cơ sở so sánh theo từng tháng. Xét về xu hướng, ngành xuất khẩu có chiều hướng sút giảm mạnh do sự giảm sút các mặt hàng thủy hải sản, cao su, linh kiện máy vi tính, hàng điện tử, than và trà. Nguyên nhân chủ yếu là do nhu cầu giảm xuống từ thị trường châu Âu và Trung Quốc.

Nhập khẩu cũng xuống thấp từ 13,6% trong tháng 6 còn 9% trong tháng 7 nếu so sánh với cùng kỳ năm ngoái. Sau khi được điều chỉnh các yếu tố theo mùa, ngành nhập khẩu giảm xuống 3,7% theo tháng từ mức giảm 0,5% trong tháng 6 dẫn dắt bởi các mặt hàng nhập khẩu là nguyên liệu may mặc, nhựa, sợi, xe hơi, xe máy, thép, lúa mì và sữa. Tình hình đó cho thấy không chỉ riêng các mặt hàng tiêu dùng đang sụt giảm mà các nguyên vật liệu sử dụng cho việc sản xuất giày dép và may mặc cũng đang giảm xuống. Với tình hình suy thoái hiện tại ở khu vực đồng tiền chung châu Âu và kinh tế Mỹ đang đi xuống, nhu cầu hàng xuất khẩu Việt Nam trong tương lai sẽ tiếp tục suy yếu. Chúng tôi điều chỉnh dự báo về tăng trưởng xuất khẩu xuống 13,7% từ mức 16,6% cho năm 2012 và tăng trưởng nhập khẩu xuống 6,5% từ mức 12,3% trước đó. Thâm hụt thương mại trong năm nay dự đoán sẽ là 3,5 tỷ USD (giảm so với mức dự đoán 6,4 tỷ USD). Điều này cho thấy mặc dù Chính phủ đang tăng cường các biện pháp nới lỏng để kích thích tiêu dùng cho đến hết năm 2012, nhu cầu sẽ chỉ được cải thiện dần dần trong thời gian tới.


Con đường phía trước có dễ dàng hơn?

Sẽ dễ dàng hơn nhưng cũng khó có thể ảnh hưởng đáng kể đến nhu cầu. Lạm phát toàn phần đã chậm lại từ mức 6,9% trong tháng 6 xuống còn 5,3%. Tính cả yếu tố điều chỉnh mùa vụ, giá cả đã tăng nhẹ 0,1% so với tháng trước sau khi đã giảm 0,1% trong tháng 6. Hầu hết sự suy giảm chỉ số lạm phát toàn phần đều do giá cả thực phẩm đã giảm từ 6,3% trong tháng trước còn 3,6% trong tháng 7 nếu so với cùng kỳ năm ngoái. Giá cả thực phẩm của tháng 7 đã giảm 0,5% so với tháng 6 từ mức 0,2% trong tháng 6 so với tháng trước đó. Tuy nhiên, lạm phát cơ bản tháng 7 sau khi loại bỏ giá cả thực phẩm và năng lượng vẫn còn cao ở mức 8,2% so với cùng kỳ năm ngoái (trong khi tháng 6 là 8,3%). Xét về mặt liên tục, lạm phát cơ bản đã tăng 0,6% so với tháng trước trong khi số liệu tháng 6 là 0,2%.

Thực tế, lạm phát toàn phần đang chậm lại và sẽ tiếp tục giảm nữa trong những tháng tới nhờ vào lãi suất thuận lợi cũng như nhu cầu thấp. Điều này tạo cơ hội cho Ngân hàng Nhà nước cắt giảm lãi suất thêm nữa (chúng tôi hy vọng việc cắt giảm thêm 1% lãi suất tái chiết khấu, lãi suất tái cấp vốn và lãi suất huy động sẽ được thông báo sớm). Lãi suất thông qua thị trường mở OMO cũng đã giảm 600 điểm từ mức 14% xuống còn 8% đến hết năm 2011. 1% lãi suất sẽ có thể được cắt giảm thêm nữa trong thời gian tới vì tăng trưởng kinh tế vẫn yếu và lạm phát cơ bản sẽ giảm xuống đáy khoảng 7%. Chúng tôi hy vọng sẽ sớm có thông tin về việc cắt giảm thêm 1% lãi suất chiết khấu, lãi suất tái cấp vốn và lãi suất huy động trong thời gian gần.


Tuy nhiên, việc cắt giảm lãi suất này cũng khó có thể gây ảnh hưởng đáng kể đến các hoạt động tín dụng. Ngân hàng Nhà nước vừa thông báo rằng họ sẽ nỗ lực nhiều hơn để bơm tín dụng vào nền kinh tế từ giờ cho đến cuối năm. Các cá nhân và doanh nghiệp đang thông qua quá trình cắt giảm nợ và họ không muốn vay thêm các khoản nợ hay khó có thể tiếp cận vốn vay vì thiếu các tài sản thế chấp đạt chất lượng cao hoặc đang ở trong tình trạng mắc nợ trầm trọng. Điều này có nghĩa rằng nếu các ngân hàng sạch tiền (những ngân hàng nhỏ thông thường là những ngân hàng hay gặp vấn đề về thanh khoản) có thể sẽ khó mở rộng bảng cân đối kế toán. Thống đốc Ngân hàng Nhà nước vừa thông báo rằng trần lãi suất huy động sẽ xuống dưới mức 8% (hiện tại đang là 9%) để buộc các ngân hàng cắt giảm lãi suất cho vay (hiện tại đang là 15%). Ngân hàng nhà nước cũng sẽ có thể sử dụng các biện pháp hành chính để thuyết phục các ngân hàng cắt giảm lãi suất cho vay.

Một gói kích thích kinh tế tương tự như gói đã thực hiện vào năm 2009 khó có thể được sử dụng lại. Lý do thứ nhất, lạm phát cao trong năm 2011 đã làm cho tín dụng không còn là một giải pháp hấp dẫn, đặc biệt khi đa số tín dụng đều được rót vào những lĩnh vực kém hiệu quả. Lý do nữa là các biện pháp kích thích tài chính cho nền kinh tế thông qua chi tiêu Chính phủ đã không còn hấp dẫn khi các nhà làm chính sách vừa mới đây thông báo một chiến lược mới nhằm cắt giảm thâm hụt ngân sách cũng như nhằm tăng cường hiệu quả của đầu tư công. Tuy nhiên, trong khi đây có thể là một sự thay đổi đầy đau khổ để nuốt trôi tỷ lệ tăng trưởng không theo khuynh hướng trong một thời gian nhưng Việt Nam đang đi đúng hướng khiđã cắt giảm nợ và áp dụng những biện phát thúc đẩy năng suất mà sẽ đưa nền kinh tế quay trở lại đà tăng trưởng nhanh.

Theo DĐDN (Hoài Anh)

Các bài khác: