Tuesday, June 26, 2012

“Không nên để lợi ích nhóm chi phối công ty mua bán nợ quốc gia”

[Marketing3k - Kinh tế Việt Nam] “Tôi đánh giá cao sự dũng cảm khi công bố tỷ lệ nợ xấu và coi đây thể hiện sự quyết tâm giải quyết nợ xấu trong hệ thống ngân hàng”, Tổng giám đốc Ngân hàng HSBC, ông Sumit Dutta bày tỏ quan điểm về việc thành lập công ty mua bán nợ quốc gia (AMC).
Ông nói:

- Hiện tại vấn đề nợ xấu trong hệ thống ngân hàng Việt Nam đã không chỉ còn là mối quan tâm và vấn đề nóng hổi trong nước mà còn được thảo luận bởi các nhà đầu tư và báo chí nước ngoài. 

Thực tế chúng ta đã thấy các biện pháp vĩ mô đã được đưa ra, cắt giảm lãi suất chính sách, giảm trần lãi suất huy động để giảm lãi suất cho vay... nhưng vốn vẫn không tới được sản xuất kinh doanh.

Theo nghiên cứu của khối Nghiên cứu kinh tế Ngân hàng HSBC, các doanh nghiệp không còn tài sản cầm cố để thế chấp và nợ xấu là một trong những nguyên nhân khiến ngân hàng không thể tiếp tục cho doanh nghiệp vay.
Vấn đề cấp thiết đặt ra là bằng một cách nào đó phải giải quyết tình trạng này và khơi thông dòng tín dụng trong hệ thống. Ngày 7/5/2012 trong kỳ họp Quốc hội, Thống đốc Nguyễn Văn Bình đã công bố tỷ lệ nợ xấu của toàn bộ hệ thống khoảng 10%.

Tôi đánh giá cao sự dũng cảm khi công bố tỷ lệ nợ xấu và coi đây thể hiện sự quyết tâm giải quyết nợ xấu trong hệ thống ngân hàng. Giải pháp mà Ngân hàng Nhà nước đưa ra là phối hợp với các bộ ngành để thành lập AMC, góp phần xử lý khoảng trên dưới 100.000 tỷ đồng nợ xấu của hệ thống ngân hàng theo nguyên tắc bảo toàn vốn, tạo thanh khoản nhất định cho các tổ chức tín dụng, trên cơ sở đó có lượng vốn cần thiết để cho vay.

Với kinh nghiệm trong việc xử lý nợ xấu từ các nước trong khu vực và trên thế giới, tôi cho rằng nếu AMC theo đề xuất của Ngân hàng Nhà nước được thành lập thì công ty đó nên hoạt động độc lập và không chịu ảnh hưởng của bất kỳ nhóm lợi ích nào. 

Nếu có sự can thiệp của các nhóm lợi ích, AMC rất dễ rơi vào tình trạng mua nợ xấu ở giá cao hơn rất nhiều giá thị trường nhằm giúp nhóm lợi ích chuyển nợ xấu đi. Bên cạnh đó, cũng cần có những cam kết hỗ trợ về mặt tài chính của Chính phủ cho công ty này. Bởi, vốn là một vấn đề quan trọng ảnh hưởng đến hoạt động, đến việc chia sẻ lỗ giữa các bên và sự phát triển của thị trường trái phiếu. 

Thông thường, Chính phủ các nước sẽ cấp vốn trực tiếp từ ngân sách. Nếu AMC phải phát hành trái phiếu trực tiếp, Chính phủ cần đứng ra bảo lãnh trái phiếu này để tăng sức mạnh tài chính của AMC và của ngân hàng nắm giữ trái phiếu này. Các AMC cũng thường được cấp một thẩm quyền đặc biệt để thực thi hoạt động của mình một cách hiệu quả nhất. 

Ví dụ, một số AMC có quyền tịch thu tài sản của con nợ không chịu hợp tác mà không cần đến phán quyết của toà án.

Ngoài ra, khi thành lập AMC để giải quyết vấn đề nợ xấu ngân hàng tại Việt Nam hiện nay cần lưu ý đến những điểm sau:

Một là thị trường vốn hoạt động hiệu quả: Một thị trường vốn họat động hiệu quả sẽ hỗ trợ việc bán tài sản. Ngoài ra, việc cho phép các nhà đầu tư nước ngoài mua tài sản từ các AMC sẽ đẩy nhanh tốc độ giải quyết nợ xấu đặc biệt khi thị trường vốn trong nước chưa phát triển.

Hai là thẩm quyền rõ ràng của AMC: AMC cần phải có mục tiêu và quy trình rõ ràng cho hoạt động của mình như loại tài sản sẽ mua, phương pháp xử lý nợ.

Ba là thời hạn hoạt động của AMC: Thời gian hoạt động của AMC không thể quá dài để tránh trường hợp AMC vẫn giữ nợ xấu trong một thời gian dài do sợ phải bán lỗ. Ngoài ra, thị trường sẽ có thể kiểm chứng hiệu quả hoạt động của AMC. Thông thường các AMC có thời gian hoạt động từ 5 – 12 năm.

Bốn là cơ chế quản trị phù hợp: một cơ chế quản trị phù hợp của AMC hết sức quan trọng để đảm bảo việc sử dụng hiệu quả nguồn vốn của xã hội và việc giải quyết nợ xấu nhanh chóng. Thông thường AMC sẽ phải báo cáo cho Ngân hàng Trung ương hoặc Bộ Tài chính hoặc cả hai. AMC cần phải có một hệ thống quản trị nội bộ hiệu quả, sự giám sát chặt chẽ của cơ quan quản lý nhà nước và kết quả họat động cần được kiểm toán thường xuyên bởi một công ty kiểm toán độc lập.

Năm là sự minh bạch: AMC cần công bố báo cáo tài chính và kết quả kiểm toán hàng năm ra thị trường. Các thông tin công bố cần phải rõ ràng và dễ hiểu cho thị trường và đại chúng.

Sáu là giá mua nợ xấu hợp lý: có hai cách được áp dụng trong khu vực: mua nợ xấu theo giá trị sổ sách hoặc theo giá thị trường. Nợ nên được mua bán theo giá thị trường đặc biệt cho các ngân hàng cổ phần vì sẽ không tạo nên tiền lệ xấu cho thị trường và giảm chi phí cho người đóng thuế.

Bảy là giải quyết nợ xấu nhanh: sau khi mua nợ xấu, AMC phải tập trung giải quyết nợ xấu này thông qua nhiều cách khác nhau bao gồm bán nợ xấu ra thị trường càng nhanh càng tốt, tái cơ cấu nợ và con nợ hoặc kết hợp cả hai phương pháp.

Theo Vneconomy - Ngô Hải
Các bài khác:

Chiến binh sáng tạo nhất thế giới.

Ma Jun, Giám đốc Viện các vấn đề về
 cộng đồng và môi trường. Ảnh: Forbe
[Marketing3k - Ý tưởng] “Bắc Kinh là một thành phố khác biệt, có rất ít xe hơi, tôi có thể đi giữa con đường. Vào mùa hè, những ngọn đèn đường thu hút nhiều côn trùng. Tôi thích chúng, những con dế, bọ ngựa, và tất cả các loại bọ cánh cứng. Tôi cũng có một kỉ niệm sống động về những ánh mặt trời chói lóa mọc trên bầu trời. Nhưng ngày nay, bầu trời thật khác” Ma Jun, người đàn ông 44 tuổi, một chiến binhmôi trường xuất sắc của Trung Quốc, nhớ lại hình ảnh thủ đô khi ông còn nhỏ.

Là một người nghiên cứu về môi trường, Ma đã dành nhiều năm ghi chép những thảm họa sinh thái của Trung Quốc. Một vài điều cần thời gian rất lâu mới có thể nhận ra đó là sự tô xám của bầu trời Bắc Kinh. Tháng 12 vừa rồi, tổ chức sức khỏe thế giới đã xếp hạng Bắc Kinh thứ 1035 trong 1100 thành phố quốc tế, về chất lượng không khí. Những kết quả khác của sự phát triển không giới hạn của quốc gia của ông thật kinh khủng, như trận đại hồng thủ ở Yangzte vào năm 1998, sau nhiều năm phá trừng và sói mòn đất. Cuối cùng, ông đã quyết định rằng chỉ kể chuyện thôi là không đủ, cần phải hành động.” Chúng ta có thể dùng truyền thông để phơi bày vấn đề, nhưng không thể ngừng ở đó vì mọi người đang trông chờ và câu trả lời”, ông cho biết.

Ma đã sáng lập một tổ chức phi lợi nhuận, Viện các vấn đề về công cộng và môi trường (IPE) vào năm 2006. Từ đó, hơn bất cứ ai ở Trung Quốc, Ma đã dùng sức mạnh của mạng Internet và sự lạc quan của giới trẻ Trung Quốc thành một lực lượng để thay đổi môi trường. Làm việc với một mạng lưới những tình nguyện viên trẻ cống hiến, Ma và 9 nhân viên toàn thời gian của ông đã tổng hợp một nguồn dữ liệu trực tuyến về nước, không khí, và những ghi nhận về chất thải độc hại trong một đất nước thải ra nhiều khí thải nhất thế giới. Những ghi nhận này là vô cùng quý giá: trong hơn 5 năm, những tình nguyện viên của IPE đã giúp phát hiện 97.000 ghi nhận của những nhà máy vi phạm luật xanh của Trung Quốc. Và những nỗ lực này đã dẫn đến sự thay đổi.

Ma nói “Khi tôi nhìn vào những vấn đề môi trường của Trung Quốc, trở ngại thực sự không phải là việc thiếu công nghệ hay tiền mà là sự thiếu động lực. Động lực nên đến từ những ràng buộc về luật, nhưng ràng buộc thì yếu và những vụ kiện môi trường gần như là không thể. Vì vậy có một nhu cầu khẩn cấp cho sự tham dự mở rộng của công chúng để tạo ra loại động lực khác”. Ma đã trở thành chuyên gia trong việc dùng dữ liệu của ông để tạo động lực đó, đặc biệt là khi nó buộc những công ty toàn cầu giám sát những nhà cung cấp của họ tại Trung Quốc.

Phương pháp của ông đã giành được sự tin tưởng của nhiều công ty có thương hiệu toàn cầu dựa vào nguồn sản xuất từ Trung Quốc. Megan Murphy, giám đốc đối ngoại quốc tể của Walmart cho biết “bằng việc dùng dữ liệu này, chúng tôi đã nhận diện ra những nhà máy cần cải thiện và chủ động làm việc với họ để tạo ra những thay đổi tích cực cho mội trường”. Sau khi Walmart kí thỏa thuận với IPE, vào năm 2008, những nhà sản xuất khác đã nhanh chóng theo chân. Các thương hiệu châu Âu và Nhật Bản là những khách hàng chủ động nhất của dữ liệu của MA, nhưng những công Mỹ bao gồm Coca-Cocla, GE, Levi’s, Microsoft và Nike cũng dựa vào IPE. Elisabeth C.Economy, chủ tịch của họi đồng quan hệ nước ngoài của các nghiên cứu châu Á và tác giả của cuốn sách The River Tuns Black, một cuốn sách miêu tả cách mà những vấn đề môi trường của Trung Quốc đẩy nước này vào tình trạng nguy hiểm tâm sự “Ông đã thúc đẩy những quan chức địa phương báo cáo dữ liệu môi trường của họ và buộc các công ty đa quốc gia phải có trách nhiệm cho những phương pháp môi trường của họ. Trong quy trình, Ma Jun đã trở thành một trong những người lãnh đạo thực sự của phong trào môi trường của Trung Quốc”

Một vài năm trước, Ma đã bắt đầu những gì mà sau này được minh chứng là một hành trình dài và gian khổ để đánh thức tập đoàn đặc biệt lớn để đối diện với những vấn đề tạo ra bởi những nhà cung cấp Trung Quốc của họ:Trường hợp của Apple là một ví dụ, vào năm 2009, đội ngũ của ông bắt đầu chú ý một vài trường hợp về các vấn đề sức khỏe vì ô nhiễm kim loại nặng được báo cáo trên những tờ báo địa phương. Ma kể lại “Chúng tôi đã ngạc nhiên, nguồn ô nhiễm đó không phải là các hầm mỏ hay những nhà máy nấu kim loại quốc doanh, mà là từ những nhà máy sản xuất thiết bị công nghệ thông tin nổi tiếng toàn cầu”.

Trong cùng thời gian, các bản báo cáo bắt đầu nói về các công nhân nhà máy phải chịu sự hủy hoại thần kinh sau khi tiếp xúc với một chất hóa học được biết đến như là n-hexane, vốn được dùng trong một giải pháp để rửa sạch những màn hình cảm ứng. Vì hầu hết các nhà máy Trung Quốc đang làm việc với các tập đoàn quốc tế và được vận hành bởi các nhà thầu, Ma và công công ty của mình đã phải làm một vài việc do thám để có những thông tin kết nối các nhà máy với thương hiệu toàn cầu của chúng. Không phải mọi nút thắt đều cần tài điều tra của Sherlock Holme vì một vài nhà máy khoe khoang quan hệ cung cấp của họ trên trang web của họ. Vào khoảng tháng 4 năm 2010, Ma đã phát hiện ra 29 thương hiệu công nghệ lớn dùng các nhà máy với các sự vận hành độc hại. Cuối cùng, đội ngũ của Ma đã biết được rằng nhà máy có các vấn đề về n-hexane được vận hành bởi một công ty Đài Loan là Wintek, vốn đã hợp đồng để sản xuất những màn hình cảm ứng cho Apple.


Ma là một người có kỹ năng giải quyết vấn đề tốt, rất lý trí và điềm tĩnh. Những tính cách quan trọng đó là cần thiết để có những sự ủng hộ hiệu quả ở Trung Quốc. nơi mà những thủ thuật như biểu tình ngồi hay diễu hành nhanh chóng vấp phải sự ngăn cản của chính phủ. Chiến lược của Ma điềm tỉnh hơn. Bước đầu tiên của ông là liên hệ với những người ra quyết định ở những tập đoàn, chỉ cho họ số liệu và đưa ra một luận điểm sôi nổi về lợi ích của sự thay đổi tích cực.

Với những công ty làm ô nhiểm mội trường như thế, Ma đã giúp tổ chức một cuộc gặp của những tổ chức phi chính phủ của Trung Quốc được biết đế như Liên Minh Xanh để gây áp lực cho 29 công ty với những lá thư đến CEO của họ, bao gồm Steve Jobs. Nhiều công ty sai phạm, bao gồm cả những công ty lớn như Siemens, đã sẵn sàng hợp tác với IPE. Tuy nhiên Apple, liên tục từ chối, thậm chí xác nhận rằng nó không có bất kì quan hệ nào với những nhà máy được nêu, và nói rằng chi tiết của chuỗi cung cấp của nó là thông tin sở hữu của tập đoàn. Ma vẫn tiếp tục nỗ lực, ông thậm chí đã viết một lá thư thứ 2 đến Jobs. Lá thư được viết cùng bởi Jia jingchuan, một công nhân khoảng hơn 20 tuổi tại nhà máy Wintek người đã nhập viện sau 10 tháng vì sự tiếp xúc với n-hexane. Và lần này bức thư cũng bị lờ đi.

Apple đã đụng đến điểm cuối cùng của sự kiên nhẫn. Để đáp trả, Ma đã rút ra tất cả vũ khí của mình ra chiến đấu, bắt đầu với truyền thông xã hội, vốn là kênh tuyền thông không đặc biệt mạnh ở Trung Quốc, có thể là một cách mạnh mẽ để chỉ trích thẳng thắn những công ty đang lờ đi trách nhiệm của họ. Ma cho biết “Nếu như bạn xuất bản một thứ gì đó bằng truyền thông truyền thống, đó là một chiều. Với truyền thông xã hội, chúng ta đều có những thông tin phả hồi của người đọc. Nhưng Ma cũng biết sức mạnh hạn chế của truyền thông truyền thống. Vì thế vào tháng 1 năm 2011, ông đã tung ra cho vài tờ tạp chí một báo cáo gọi là mặt khác của Apple (The otther side of Apple), trong đó liên minh của ông đã tiết lộ dữ liệu về những nhà máy sản xuất cho Apple, cũng như sự do dự của công ty này trong việc giải quyết những vấn đề. MA cũng tung ra một video mà ông đã sản xuất, theo phong cách thực sự gây sốc, cắt những đoan clip từ những sự kiện giới thiệu sản phẩm của Apple với những cảnh những công nhân trẻ phải chịu dựng từ chất độc n-hexane. Một vài tuần sau đó, Apple phải xuất bản báo cáo trách nhiệm nhà cung cấp của chính nó, lần đầu tiên thừa nhận trường hợp của những công nhân nhiễm độ. Ma và liên minh của mình của các tổ chức môi trường đã tiến hành một cuộc điều tra đặc biệt về ô nhiễm trong chuỗi cung ứng của Apple.

Bức tường đá của Apple cũng đã mềm đi chỉ 1 tuần sau khi Tim Cook lên chức CEO vào tháng 8 năm ngoái. Vài giờ trước khi Ma sắp sửa tung ra “The Other Side of Apple II”, kết quả của cuộc điều tra tiếp theo nhằm vào các nhà máy của công ty, một phó chủ tịch của Apple đã nói với nhóm của Ma rằng họ sẵn sàng mở cho một cuộc đối thoại với nhóm. 2 tuần sau đó, vào giữa tháng 9, các đại diện của Apple đã gặp với IPE lần đầu tiên và họ nhất trí làm việc cùng nhau. Qua mùa thu, những cuộc họp tiếp theo ở Cupertino, San Francisco, và Bắc Kinh đã vạch ra những chi tiết trong việc Apple sơ suất với những nhà cung ứng của mình, đỉnh điểm là báo cáo trách nhiệm nhà cung ứng năm 2012 của nó, nêu tên hơn 100 nhà cung ứng và chỉ ra những bản kiểm toán môi trường của 14 trong số họ. Liên minh xanh của Ma sẽ xác nhận độc lập các nhà cung ứng này có tuân thủ với luật môi trường hay không.

Chiến dịch của IPE đã làm tăng áp lực lên Apple trên toàn thế giới và giúp cho MA giành được giải thưởng uy tín Goldman Prize, cho những nỗ lực cơ bản của ông để bảo vệ môi trường, trong năm 2012. Apple cũng đồng ý với các cuộc điều tra một vài nhà máy trong cuỗi cung ứng của nó bởi một nhóm được tài trợ được gọi là hiệp hội phòng thí nhiệm công bằngFLA (Fair Labor Association). FLA xuất bản báo của nó vào cuối tháng 3, đánh giá các vấn đề với các điều kiện làm việc khắc khổ tại các nhà máy lắp ráp vận hành bởi Foxxcon. “Mọi người không thể tham gia một cách rõ ràng mà không có dữ liệu và sự minh bạch” Ma nói, người đã nhận thấy rằng động thái của Apple là đầy hứa hẹn, không có gì hơn thỏa thuận vào tháng tư cho một nỗ lực kiểm toán kết hợp vủa ban quản trị nhà máy với IPE.

Vào tối chủ nhật vào cuối tháng 3, một đám đông bao gồm phần lớn là các sinh viên tốt nhiệp và các nhân viên NGO vào độ tuổi khoảng 20 và 30, khoảng 1 nửa là người Trung Quốc,và nửa kia là người nước ngoài làm việc tại Trung Quốc, chờ đợi một cách kiên nhẫn để MA phát biểu trong khán phòng của Insitute Francais ở Bắc Kinh. Một phụ nữ người pháp nhỏ nhắn trong bộ đồ đen giới thiệu ông như là một người can đảm và có tầm ảnh hưởng trước khi trao cho ông micro. Chủ để của bài thuyết trình của ông, trùng với ngày quốc tế nước thế giới là “những thách thức về nước và những lựa chọn xanh”.

Với vai trò người phát biểu, giọng của Ma ông bao hàm nỗi buồn, nhưng vẻ ngoài của ông không có vẻ quá xúc động. Ông không kể một câu chuyện cảm động duy nhất nào, và những trang thuyết trình của ông đầy những dữ kiện thực tế “300 triệu người nông thôn Trung Quốc không có sự tiếp cận với nược uống sạch và 12 triệu tấn mùa vụ bao gồm các kim loại nặng”

Nhưng sau đó phát biểu của ông dần dần trở nên sống động. Hai ngàn người với bảng câu hỏi rất dài. Ma khẻ cúi mình chào và lắng nghe mỗi câu hỏi với sự tập trung cao độ, chuyển qua lại giữa tiếng Trung và tiếng Anh, ông trả lời các câu hỏi về quản lý chuỗi cung ứng, các nhóm sinh viên môi trường, và biện pháp xử lý chất thải. Ma đã làm được một chuyện to lớn và đầy ý nghĩa. Những tờ báo địa phương đã gọi Ma là một chiến binh lịch lãm, sâu sắc Còn tạp chí Forbe thì tặng ông một danh hiệu “ Chiến binh sáng tạo nhất thế giới”.

Theo nhuongquyenvietnam.com - Vân Anh

Monday, June 25, 2012

Giá giảm vì dân đã cạn tiền chi tiêu

[Marketing3k - Kinh tế Việt Nam] CPI cả nước lần đầu tiên đã giảm sau 3 năm. Trong đó nhóm hàng hàng ăn, dịch vụ ăn uống (chiếm gần 40%) là nhóm chiếm tỷ trọng lớn nhất trong rổ hàng hóa đang giảm khá mạnh. Không có sự đột biến về nguồn cung và giảm chi phí đầu vào nhưng nông sản vẫn giảm giá do người dân đang thực hiện chính sách thắt chặt chi tiêu

Giá chợ xuống đều

Một ngày sau khi công bố chỉ số lạm phát giảm, khảo sát giá cả hàng hóa thực phẩm tại các chợ bán lẻ lớn của Hà Nội cho thấy hàng hóa vẫn tiếp tục một xu hướng giảm, giảm rõ nhất là các mặt hàng thực phẩm và rau xanh.

Tại chợ Nghĩa Tân (Cầu Giấy, HN) vào buổi sáng sớm, giá cả các mặt hàng lương thực thực phẩm đều giảm nhẹ so với hồi tháng 5. Theo cô Loan chủ một sạp thịt lợn tại chợ này cho biết giá thịt lợn trong tháng 6 đã giảm đi ít nhiều so với tháng 5. Hầu hết các loại thịt lợn giá giảm khoảng từ 5.000 - 10.000 đồng/kg tùy loại.

Hiện thịt thăn lợn có giá 110.000 đồng/kg giảm 5.000 đồng/kg, thịt ba chỉ, mông giá 90.000 đồng/kg giảm 10.000 đồng/kg. Thịt gà công nghiệp mổ sẵn giá chỉ còn 45.000 - 65.000 đồng/kg tùy loại. So với tháng 5 và cả tháng tư, giá thịt gà loại này đã giảm đi 15.000 - 20.000 đồng/kg.

Thịt bò cũng như các loại thủy hải sản giá vẫn ổn định không có sự tăng lên hay giảm xuống so với trước. Riêng mặt hàng cua đồng giá giảm 30.000 đồng/kg từ 150.000 đồng/kg xuống còn 120.000 đồng/kg do không còn sốt giá như trong đợt nắng nóng hồi đầu tháng 5 nữa.

Trong khi nhóm hàng thực phẩm chỉ giảm nhẹ thì rau xanh lại là loại có nhiều biến động nhất. Vào đầu mùa, nguồn cung dồi dào khiến giá rau xanh liên tục giảm, có những mặt hàng giảm mạnh, giá chỉ còn bằng 1/3 so với hồi cuối tháng 5.

Ghi nhận giá rau xanh tại chợ cho thấy mặt hàng này đã hạ nhiệt đi nhiều. Tại chợ Cổ Nhuế (Từ Liêm, Hà Nội), rau muống có giá 2.5000 đồng/mớ giảm 1.500 đồng/mớ, rau dền 1.500 đồng/mớ giảm 1.000 đồng/mớ, mùng tơi giá giảm một nửa còn 2.000 đồng/mớ. su su 5.000 đồng/kg giảm 2.000 đồng/kg, ra đay 1.000 đồng/kg giảm 3.000 đồng/kg... chanh tươi giảm xuống còn 15.000 đồng/kg so với hồi cuối tháng 5 là 25.000 đồng còn với đầu tháng 5 là

Các loại rau cải, sau khi tăng mạnh lên 20.000 đồng/kg vào cuối tháng 5 do mưa lớn kéo dài, hàng khan hiếm nay nguồn cung trở lại ổn định khiến mặt hàng này giảm xuống chỉ còn 8.000 - 10.000 đồng/kg tùy loại.

Tương tự, chanh tươi cùng đã hạ giá kỷ lục. Theo cô Lê Thị Mỹ một tiểu thương tại chợ Cổ Nhuế, hồi cuối tháng 5 chanh tươi sốt giá, có thời điểm giá 40.000 - 50.000 đồng/kg, bán lẻ 3.000 đồng/quả. Đến cuối tháng 5 giá chanh đã hạ nhiệt và sang tháng 5 này giá chanh chỉ còn 15.000 đồng/kg.

Tại các siêu thị trên địa bàn Hà Nộ, giá cả các mặt hàng lương thực thực phẩm khá ổn định chứ không có sự biến động theo thị trường bán lẻ tại các chợ.

Một nhân viên phụ trách quần thực phẩm rau quả tại siêu thị BigC Thăng Long cho biết: "Các mặt hàng này đã được đặt hàng theo hợp đồng với nhà cung cấp vậy nên việc tăng hay giảm cũng phụ thuộc vào phí nhà cung cấp rất nhiều". Tuy nhiên tại siêu thị đang kết hợp với phía nhà cung cấp để thực hiện khuyến mãi, giảm giá nhiều mặt hàng phục vu nhu cầu thiết yếu của người dân, nhân viên này cho biết thêm.

Giảm giá vẫn khó bán hàng

Thông thường, các chủ hàng giảm giá nhằm mục tiêu kích thích mua. Nếu như trước đây, khi giá lương thực, thực phẩm giảm mạnh thì sức tiêu thụ hàng hóa tại chợ cũng như siêu thị sẽ tăng lên. Tuy nhiên, theo nhiều chủ hàng bán lẻ tại chợ và các siêu thị thì sức mua trong tháng 6 vẫn tiếp tục giảm hơn so với tháng 5 và các tháng trước đó.

Theo một số siêu thị, sức mua chung giảm, đa số các hóa đơn mua hàng cũng có số tiền thanh toán thấp hơn trước đây. Điều này cho thấy, sức mua đang giảm do người dân thắt chặt chi tiêu khiến cho hàng hóa tại các chợ càng ngày tiêu thụ càng chậm.

Anh Trần Văn Quyền, một tiểu thương bán thịt lợn tại chợ đầu mối Dịch Vọng cho biết: "Giá thịt lợn không còn đắt đỏ như trước. Hiện mặt hàng này đã giảm đi ít nhiều nhưng càng ngày hàng bán càng chậm. Trước kia chỉ bán đến tầm 9h sáng là hết hàng, giờ bán đến 10h sáng mà thịt vẫn còn, có hôm còn phải đem về".

"Người dân, bây giờ còn cắt bớt một phần khẩu phần ăn đi để giảm chi phí sinh hoạt. Đi chợ ai cũng mua một lượng cần thiết, thừa họ bắt bỏ ra ngay", anh Quyền tâm sự.

Tương tự, cô Hậu một tiểu thương bán rau tại chợ Cổ Nhuế cũng cho biết, ngoài lý do rau được mùa, nguồn cung khá dồi dào nên giá giảm, lý do khác và quan trọng hơn đó là người dân đang thời kỳ "thắt lưng buộc bụng", đi chợ chỉ mua đủ và mua những thứ cần thiết chứ không có dư.

Theo cô Hậu, sức tiêu thụ hàng hóa tại chợ yếu dần, lượng hàng bán ra càng ngày càng giảm bắt buộc các tiểu thương phải giảm giá chứ không giám tăng để vớt khách.

Hầu hết các tiểu thương ở chợ được hỏi đều cho biết lượng hàng hóa bán ra đã giảm đi đáng kể so với trước. "Ngày trước hàng lấy về 10 phần thì nay chỉ còn 5 -6 phần mà bán vẫn ế, nhiều tiểu thương đã nghỉ bán, bỏ chợ".
Bác Nguyễn Phương Thảo (ở 109 - Hoàng Quốc Việt - Cầu Giấy - Hà Nội) chia sẻ: "người dân không có tiền thì sẽ cắt giảm chi tiêu đó là điều tất yếu mặc dù giá có giảm. Ngay chính bản thân mình dù chưa đến mức khó khăn nhưng vẫn phải đắn đo suy nghĩ nên mua gì để phù hợp với túi tiền.Đối với mấy cháu sinh viên trọ học, việc tính toán mua gì lại càng phải kỹ hơn".

Chung ý kiến với bác Thảo, cô Mai Kim Anh (ở ngõ 120 Xuân Thủy - Cầu Giấy - Hà Nội) cho biết: "ngày trước đi chợ thường không để ý đến giá cả, thích gì mua đó nhưng giờ kinh tế khó khăn, ai ai cũng thắt chặt chi tiêu, cắt giảm cái này cái kia. Giờ tiền đi chợ mình cũng bắt đầu tính toán để cân bằng khoản thu chi, chỉ mua đủ không có dư thừa. mua những thứ cần thiết".

Một số siêu thị cũng cho biết, sức mua tại siêu thị liên tục giảm sút trong các tháng qua. Đại diện một siêu thị lớn tại Hà Nội chia sẻ: "mặc dù đã đưa ra nhiều chương trình khuyến mãi giám giá hấp dẫn nhưng sức mua vẫn giảm khoảng 10% so với cùng thời kỳ này năm ngoái và đang có nguy cơ giảm tiếp".

Theo VeF (Bảo Hân)
Các bài khác:

Sunday, June 24, 2012

Tín hiệu thành công trong việc giảm lạm phát, ổn định tiền tệ có thực không ?

[Marketing3k - Kinh tế Việt Nam] Gần đây những nhận định cho rằng NHNN đã rất thành công trong việc giảm lạm phát, ổn định tiền tệ và cho tới nay, 3 quyết định cắt giảm lãi suất đều nhận được những phản hồi tốt từ thị trường.Nhưng nhận định này có thực chất hay không? vẫn còn nhiều dấu hỏi? Vì cắt giảm lãi suất mạnh là đương nhiên vì trong thời gian dài vừa qua lãi suất cho vay đã quá cao.100% các doanh nghiệp sẽ không còn sức chịu đựng được áp lực lãi suất như vậy. Hiện nay vấn đề lãi suất dài hạn và các khoản nợ cũ vẫn còn rất cao ? Mong rằng sự điều chỉnh tiếp theo của NHNN là kéo lãi vay dài hạn xuống dưới 14% năm theo như dự tính. 

Một nhận định của ngài Louis Taylor, Tổng giám đốc Ngân hàng TNHH một thành viên Standard Chartered (Việt Nam) đã nhận định như vậy và nêu rõ:” Chúng ta chưa nhìn thấy tiền đồng bị mất giá hay những vấn đề kinh tế tương tự. Do đó, trên thực tế, NHNN đang điều hành rất tốt các chính sách của mình”.Đây cũng là nhận định tham khảo vì mặt tích cực là hiện tại thị trường tài chính việt Nam đang "giảm phát " ?
Có thể nói rằng chính sách tài khóa chỉ để đồng tiền có mất giá hay không là chưa đủ vì hiện tại chỉ số giá tiêu dùng đang giảm không phải vì đồng tiền không mất giá mà là người tiêu dùng không có tiền để mua và hơn nữa do DN phá sản, hàng hóa tồn kho và ế .... Vì vậy các chuyên gia nhận định cần pjair có chính sách khai thông cho các DN về tài chính để thúc đẩy sản suất và giải quyết hàng tồn kho thì mới cứu các DN bên bờ phá sản.

Tổng giám đốc Ngân hàng TNHH Standard Chartered (Việt Nam) cho rằng: vấn đề mấu chốt ở đây là các chính sách tiền tệ cần phải tập trung vào việc bình ổn giá cả, ổn định tiền tệ và giữ tăng trưởng tín dụng ở mức hỗ trợ phát triển kinh tế. Chính phủ nên hướng mục tiêu tăng trưởng tín dụng vào đầu tư hơn là vào tiêu dùng. Trên thực tế, đây cũng là lĩnh vực mà Chính phủ Việt Nam đã tuyên bố là sẽ hướng tới.

Chỉ số lạm phát hàng năm của Việt Nam đã hạ xuống mức 8.3%, thấp nhất kể từ tháng 8 năm 2010 và tình trạng lạm phát tại Việt Nam được dự đoán sẽ ở trạng thái được chế ngự trong những tháng tới.

Tính chung trong cả tháng 5/ 2012, CPI chỉ tăng nhẹ 0,18%. So với thời điểm cuối năm 2011, lạm phát toàn nền kinh tế là 2,78%, trong khi so với cùng kỳ 2011, chỉ số giá đã tăng 8,34%. Không nằm trong các nhóm hàng hóa tính chỉ số giá, nhưng trong tháng 5, giá vàng cũng giảm 2,27% trong khi chỉ số giá đôla Mỹ tăng 0,06% so với tháng trước.

Với 2 đợt điều chỉnh liên tiếp của giá xăng dầu trong tháng 4 và tháng 5, chỉ số giá của các dịch vụ giao thông – vận tải tăng 1,32%, là nhóm tăng giá lớn thứ 2 trong 11 nhóm hàng tính CPI, sau hàng hóa và dịch vụ khác. Đây là nhóm mặt hàng có tốc độ tăng giá cao nhất trong tháng 4. Tuy nhiên, do bị chi phối lớn bởi mức giảm nhẹ của nhóm hàng ăn và dịch vụ ăn uống (chiếm quyền số tới 40% trong rổ hàng tính giá) nên CPI tháng 5 chỉ tăng nhẹ 0,18% so với tháng trước.

Nhóm hàng ăn và dịch vụ ăn uống giảm 0,14%, trong đó, giá lương thực giảm mạnh nhất, lên tới 0,54%. Nhà ở - vật liệu xây dựng là nhóm còn lại trong 11 chỉ tiêu tính CPI giảm trong tháng này với mức gần 1%.

Cùng với giao thông (tăng giá 1,32%), hàng hóa và dịch vụ khác là nhóm tăng mạnh nhất khi cộng thêm tới 3,09% vào chỉ số giá. So với cùng kỳ năm ngoái, đây là nhóm có mức tăng lớn thứ hai trong rổ hàng hóa, dịch vụ khi cộng thêm tới gần 11,47%, chỉ sau nhóm giáo dục với 17,68%. Các nhóm hàng còn lại đều dao động ở mức thấp, riêng bưu chính viễn thông có chỉ số giá không đổi so với tháng 4.

Ngân hàng Nhà nước Việt Nam trong tháng này vừa giảm lãi suất trên thị trường mở thêm 100 điểm cơ bản nữa (1%) kể từ sau lần cuối hồi tháng Ba năm nay, đưa lãi suất tái chiết khấu hiện nay ở mức 9% và lãi suất huy động vốn xuống mức 11%.Nhưng thực tế các ngân hàng thương mai đang dâng cao lãi suất huy động dài hạn đến 14% năm điều này cho thấy các ngân hàng đã không thực hiện việc giảm lãi suất vay dài hạn cho các khoản nợ cũ mà các doanh nghiệp đã và đang phải trả lãi suất cao hàng tháng? Mong rằng NHNN cần có quy định siết chặt lãi suất đầu ra với biên lãi suất không được quá 2 đến 2,5% nhưng đầu huy động cũng cần quy định không quá 11% năm các khaonr gửi dài hạn.

Mặc dù tháng 5/2012, Chính phủ ban hành Nghị quyết số 13/NQ-CP về một số giải pháp tháo gỡ khó khăn cho sản xuất kinh doanh, hỗ trợ thị trường. Tổng số tiền thực chất của gói hỗ tài chính (chủ yếu là các biện pháp về thuế) cho DN theo Nghị quyết 13/NQ-CP vào khoảng 9489, 5 tỷ đồng gồm:

- Giãn thuế giá trị gia tăng phải nộp của quý II/2012 trong 6 tháng (Bộ Tài chính ước tính là 12.300 tỷ đồng). Điều này tương đương với việc Nhà nước cho các DN này vay số tiền trên trong thời hạn 6 tháng mà không lấy lãi. Nếu DN phải vay ngân hàng số tiền trên với lãi suất 18 % thì số lãi phải trả ước tính là 1.107 tỷ. Ngoài ra các DN này và các DN sản xuất sản phẩm cơ khí là tư liệu sản xuất, vận tải đường thủy, sản xuất thép, xi măng được giãn thời hạn nộp thuế thu nhập DN của năm 2011 trong thời gian 9 tháng, ước tính số thuế được giãn là 3.500 tỷ. Tính toán tương tự trên thì số tiền DN được hỗ trợ là 472,5 tỷ đồng.

- Giảm 30% số thuế thu nhập phải nộp của các DN vừa và nhỏ, miễn thuế giá trị gia tăng, thuế thu nhập cá nhân, thuế thu nhập DN trong năm 2012 cho một số đối tượng, miễn thuế môn bài cho các hộ đánh bắt hải sản, sản xuất muối. Tổng số tiền được miễn, giảm của các khoản này ước tính là 4.100 tỷ đồng.

- Số tiền miễn giảm 50% tiền thuê đất cho DN theo Quyết định số 2093/QĐ-TTg ngày 23/11/2011 của Thủ tướng Chính phủ có bổ sung thêm các DN hoạt động trong lĩnh vực dịch vụ thương mại, ước tính vào khoảng 1.500 tỷ đồng.

+ Dự kiến thực hiện các biện pháp tăng chi tiêu từ ngân sách nhà nước cho đầu tư phát triển hạ tầng nông nghiệp nông thôn khoảng 2.670 tỷ đồng.

Theo các chuyên gia, về tổng quan, những mục tiêu của Nghị quyết 11/NQ-CP năm 2011 đã đạt được như kiềm chế lạm phát, giảm thâm hụt thương mại, giữ ổn định tỷ giá và giảm bội chi ngân sách. Do đó, sự suy giảm kinh tế có thể coi là tác dụng phụ và tình hình vẫn trong vòng kiểm soát nên cần cẩn trọng giải quyết. Khó khăn của các DN hiện nay một phần do chính sách vĩ mô những năm gần đây biến động khó lường, phần khác do việc theo đuổi mô hình tăng trưởng theo chiều rộng mà ít chú trọng đến nâng cao năng suất, hiệu quả hoạt động của cả nền kinh tế và bản thân các DN. Việc Chính phủ đưa ra gói hỗ trợ DN là rất cần thiết nhằm chia sẻ những khó khăn mà các DN đang gặp phải. 

Tuy nhiên, bản thân các DN cũng cần phải tự điều chỉnh lại hoạt động kinh doanh của mình nhằm từng bước thích nghi với bối cảnh kinh tế mới. Duy trì chính sách vĩ mô ổn định, nhất quán là điều mà chính phủ cần làm để thực hiện thành công quá trình tái cấu trúc lại nền kinh tế. Đặc biệt là khi tái cấu trúc các DNNN thì vấn đề cần tái đầu tiên là phải công khai minh bạch về tài chính và trách nhiệm của người đứng đầu về hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp.

Theo Tamnhin (Vĩnh Khang)

Các bài khác:

Mô hình công ty không cần sếp

[Marketing3k - Quản trị] Cũng giống như nhiều công ty công nghệ khác, Valve Corp., một hãng trò chơi video ở Bellevue, bang Washington, Mỹ, có cà phê espresso cao cấp, dịch vụ mát xa và giặt khô là hơi miễn phí ngay tại văn phòng. Chỉ có điều, công ty này không có bất kỳ một sếp nào.

Trên website của mình, Valve khoe, họ đã ở trong tình trạng “không sếp” kể từ khi được thành lập vào năm 1996. Ngoài ra, công ty này cũng chẳng có quản lý và cũng không có dự án nào được phân công cho ai. Thay vào đó, toàn bố 300 nhân viên của Valve tự tuyển dụng các đồng nghiệp của mình vào làm việc trong những dự án mà tự họ cho là đáng làm. Ở công ty này, tính di động được đề cao đến nỗi, bàn làm việc được gắn bánh xe, cho phép di chuyển để hình thành các khu vực làm việc theo ý muốn của mọi người.

Theo báo Wall Street Journal, ở những công ty “không sếp” như Valve, cấp bậc là thứ không tồn tại, thù lao do chính những người làm việc cùng nhau quyết định, thời gian làm việc ra sao cũng là chuyện tự chỉ đạo. Vậy làm thế nào mà các công việc được hoàn thành?

“Đây là một mô hình kém hiệu quả hơn. Một khi có tổ chức tốt phía sau, công việc mới diễn ra trôi chảy”, bà Terri Kelly, Giám đốc điều hành của W.L. Gore, công ty sản xuất vải chống thấm Gore-Tex ở bang Deleware, nhận xét. Tuy nhiên, ở công ty này, ngoài bà Kelly là CEO ra, chỉ có thêm rất ít các chức danh lãnh đạo khác. 

Trong mấy năm gần đây, các công ty đã san bằng dần các cấp quản lý, cắt giảm bớt các tầng lãnh đạo trung gian vốn bị xem là có nguy cơ tạo ra các “nút thắt cổ chai” và làm năng suất làm việc. Chỉ có một vài công ty đưa ý tưởng này tiến xa hơn bằng cách loại bỏ hoàn toàn các sếp, với lập luận rằng, cách làm này sẽ tạo động lực cho nhân viên và giúp họ cảm thấy linh hoạt hơn,cho dù không có sếp đồng nghĩa với việc, một số nhiệm vụ như ra quyết định và tuyển người sẽ ngốn thêm thời gian.

Tại Valve, không có chuyện thăng tiến, chỉ có những dự án mới. Để quyết định chuyện lương thưởng, các nhân viên xếp hạng đồng nghiệp của mình, trừ bản thân, bằng cách biểu quyết xem ai tạo ra nhiều giá trị nhất. Tuy nhiên, Valve từ chối cung cấp thêm thông tin về tiền lương tại công ty.

Nhân viên nào ở Valve cũng có thể tham gia và các quyết định tuyển người - những quyết định thường được đưa ra bởi các nhóm. Sa thải rất hiếm khi xảy ra, nhưng nếu có sẽ thực hiện theo cùng cơ chế: các nhóm cùng nhau quyết định sa thải nếu ai đó không được việc.

Theo tiết lộ của anh Greg Coomer, một người đã làm việc tại Valve 16 năm, đối với các dự án, thường có một người nổi lên với tư cách quản lý danh nghĩa. Nếu không ai dẫn đầu, thì đó được xem là dấu hiệu cho thấy dự án này không đáng được thực hiện.

Khi các đồng nghiệp tại Valve bất đồng ý kiến về việc giữ hay hủy sản phẩm, thị trường sẽ là người quyết định. “Khi chúng tôi không thể đạt được sự nhất trí, điều hiếm khi xảy ra, chúng tôi sẽ đưa hàng ra thị trường và xác định xem ai đúng”, anh Coomer cho biết.

Việc sử dụng những con người có động cơ làm việc cao là yếu tố sống còn để đảm bảo sự thành công cho mô hình công ty “không sếp”. Và không phải ai cũng thích nghi được với mô hình như thế này. Hầu hết nhân viên trong công ty “không sếp” đều phải mất từ 6 tháng tới 1 năm để thích nghi. Theo anh Coomer, nhiều người không thích nghi nổi đã phải bỏ đi để tìm những công ty có mô hình làm việc truyền thống.

Công ty “không sếp” cũng có nhiều điểm yếu. Không có nhà quản lý, việc xác định những người làm việc kém hiệu quả trở nên khó khăn hơn. Thậm chí cuốn sổ tay nhân viên của Valve, cuốn sổ giải thích về triết lý và các quy trình làm việc của công ty này, cũng ghi chú rằng, những quyết định tuyển dụng tồi “đôi khi không được kiểm soát trong thời gian quá dài”.

Những nghiên cứu gần đây về giá trị của những tổ chức không có cấp bậc cho thấy kết quả trái ngược. Một nghiên cứu do của Đại học Iowa và Đại học Texas A&M phối hợp thực hiện tìm ra rằng, những nhóm công nhân nhà máy tự giám sát có xu hướng làm việc hiệu quả hơn những công nhân có cấp quản lý, miễn là các thành viên trong nhóm phối hợp ăn ý với nhau. “Những nhóm như vậy tự thực hiện hầu hết chức năng quản lý. Họ làm việc cùng nhau, khuyến khích và hỗ trợ lẫn nhau, và họ phối hợp với các nhóm khác. Họ cùng nhau thực hiện vai trò của một quản lý tốt”, ông Stephen Coutright, một đồng tác giả của nghiên cứu, cho biết.

Trong khi đó, một số nghiên cứu khác lại cho thấy, mô hình làm việc có sếp đôi khi có thể tăng hiệu quả làm việc của nhóm và việc có một vai trò rõ ràng lại giúp mọi người làm việc tốt hơn.

Nhiều năm qua, hãng công nghiệp General Electric (GE) của Mỹ đã có một số cơ sở sản xuất trong lĩnh vực hàng không không có quản đốc hay quản lý hiện trường. “Đại gia” công nghiệp này cho rằng, họ sử dụng mô hình như vậy nhằm tăng năng suất lao động tại những nhà máy có khối lượng công việc và số lượng nhân công hạn chế. Ở những nhà máy như vậy, mỗi công nhân có thể đảm nhiệm cùng lúc nhiều công việc.

Các nhà máy như vậy của GE cũng có một giám đốc, người chịu trách nhiệm đặt mục tiêu sản lượng và giải quyết vấn đề xảy ra, nhưng không trực tiếp chỉ đạo công việc hàng ngày. Trong khi đó, thành viên của các nhóm công nhân tự nguyện đảm nhận các nhiệm vụ. Trước mô ca làm việc, họp tập trung lại để thảo luận những công việc cần làm và những vấn đề cần giải quyết.

Mô hình đội tự quản này được GE áp dụng lần đầu cách đây 2 thập kỷ tại nhà máy ở Durham, North Carolina. Tuy nhiên, trong 5 năm trở lại đây, mô hình đã được nhân rộng ra nhiều cơ sở của hãng. Hiện tại, mô hình này dự kiến sẽ được áp dụng tại toàn bộ 83 cơ sở với tổng cộng 26.000 nhân viên thuộc công ty GE Aviation, một công ty con của GE.

Theo ông Chris Wanstrath, CEO của hãng phần mềm GitHub ở San Francisco, nhiều nhân viên cảm thấy dễ dàng phát triển sự nghiệp hơn khi không có nhiều tầng quản lý, cho dù việc thăng tiến có thể là điều khó khăn ở những đơn vị không có nấc thang doanh nghiệp. Ông Wanstrath cho biết, chức danh CEO của ông chỉ là danh nghĩa ở công ty có 89 nhân viên này. Sản phẩm của GitHub cho phép các nhóm nhân viên làm việc nhau để xây dựng phần mềm mà thường không cần tới sự hỗ trợ của cấp quản lý.

Tại GitHub, một nhóm nhỏ các nhân vật cấp trên chuyên nhiệm vụ giải quyết các vấn đề của công ty và giao tiếp với bên ngoài, nhưng không ra mệnh lệnh cho nhân viên. Các nhóm nhân viên tự quyết dự án nào là ưu tiên, và bất cứ ai cũng có thể tự do gia nhập một dự án ở bất kỳ mức độ công suất nào mà họ lựa chọn. “Bạn có quyền chọn nơi mà bạn được việc nhất”, ông Wanstrath cho biết. 

Anh Tim Clem, 30 tuổi, gia nhập GitHub vào năm ngoái với công việc mã hóa đầu cuối. Vài tháng sau khi nhận việc, anh thuyết phục đồng nghiệp rằng công ty cần phát triển một sản phẩm cho người dùng Microsoft Windows. Anh dẫn đầu dự án này, đứng ra thuê một nhóm nhân viên giúp anh phát triển một ứng dụng mới được công bố gần đây. Clem cho rằng, mô hình “không sếp” có thể lộn xộn ở một số thời điểm, nhưng “bạn sẽ cảm thấy có tất cả sự tin tưởng, tự do và quyền làm chủ. Nó khiến bạn muốn làm việc nhiều hơn”.

Trở lại với công ty W.L. Gore đã nói ở trên. Kể từ khi được thành lập vào năm 1958, công ty này đã vận hành theo một cơ chế quản lý mà công ty gọi là “hàng rào mắt cáo”. Mô hình này dựa trên các nhóm nhân viên thay cho các sếp và các chuỗi mệnh lệnh truyền thống. Mô hình như vậy đã được tác giả Malcolm Gladwell đưa ra bàn bạc trong cuốn sách “The Tipping Point” xuất bản hồi năm 2000.

10.000 nhân viên của W.L. Gore - những người làm việc chủ yếu trong lĩnh vực kỹ thuật và sản xuất - đảm nhiệm các vai trò lãnh đạo dựa trên khả năng từng người để “chiếm được sự nể trọng của đồng nghiệp và thu hút người khác làm việc theo” - theo lời bà Kelly, CEO của Gore. Bà cho biết thêm, những nhân viên không chọn vai trò dẫn đầu cũng được đánh giá cao, vì công ty của bà tự hào vì tinh thần “làm theo” của nhân viên.

Nhưng như thế không có nghĩa các nhân viên của công ty chỉ là một “bầy cừu”. Ông Frank Shipper, một giáo sư về quản lý tại Đại học Salisbury, bang Mariland, đã nghiên cứu về mô hình của Gore hơn 2 thập niên. Theo giáo sư Shipper, mô hình quản lý không cấp bậc của Gore đã giúp công ty này duy trì được năng lực sáng tạo, bởi các ý tưởng có thể đến từ bất kỳ ai trong công ty, cho dù người đó đã làm việc bao lâu và ở vị trí công việc nào.

Tại Gore, các nhân viên được gọi là “cộng sự”, ai cũng có một người bảo trợ hướng dẫn công việc và định hướng họ theo văn hóa công ty. Anh Jim Grigsby, một kỹ sư điện đã làm ở Gore 30 năm, cho biết, người bảo trợ của anh đã giục anh dành vài ngày chỉ để gặp gỡ mọi người, thậm chí còn đưa cho anh danh sách tên mọi người trong công ty.

Ban đầu, Grigsby, người trước đó làm việc ở các công ty có mô hình truyền thống, cảm thấy khó chịu với yêu cầu này. “Tôi được nhận lương chỉ để gặp gỡ mọi người hay sao?”, Grigsby nhớ lại cảm giác khi đó. Nhưng chỉ vài tháng sau, anh đã hiểu rằng “anh cần phối hợp với những người khác trong công ty để hoàn thành công việc”.
Theo Vneconomy - An Huy

Thị trường bán lẻ rớt hạng thê thảm vì doanh nghiệp tự “dìm” nhau?

Nhiều cửa hàng trưng biển hạ giá bán hàng
[Marketing3k - Bán lẻ] Dù bị tụt hạng về thị trường bán lẻ nhưng đây là thời điểm các doanh nghiệp Việt có thể cướp lại “miếng cơm” trên sân nhà từ tay các doanh nghiệp nước ngoài.

Từ ngôi vị quán quân thế giới năm 2008, Việt Nam đã “rớt không phanh” xuống thứ 5 năm 2009, năm 2010 đứng thứ 14, năm 2011 xuống thứ 23 và năm nay bị bật ra khỏi top 30 các thị trường bán lẻ tốt nhất trên thế giới. Đây có thể là cơ hội để doanh nghiệp Việt lấy lại thị trường nhưng cũng có thể là thời khắc bị doanh nghiệp nước ngoài “nuốt chửng”. 

Từ “ông lớn” đến bà nội trợ đều lao đao

Chợ lẻ thổi giá, giới đầu cơ tạo sốt ảo, hàng chất lượng kém nhan nhản oanh tạc thị trường... là lý do người dân đang dần quay lưng lại với thị trường bán lẻ trong nước. Theo nhận định của các chuyên gia kinh tế, người dân thực sự chẳng mấy quan tâm đến chỉ số thị trường bán lẻ tăng hay giảm, vì họ còn bận lo cuộc sống cơm áo gạo tiền.

Có mặt tại “kinh đô thời trang” Hà Nội như Chùa Bộc, Cầu Giấy, Hàng Bông…, chúng tôi không khỏi giật mình trước “thảm cảnh” hàng chục cửa hàng đang trong tình trạng “sống không bằng chết”. Các cửa hàng Ninomaxx và Maxxstyle đồng loạt giảm giá 80%, thanh lý hết toàn bộ hàng hóa tại các cửa hàng để đóng cửa một số điểm bán. Không chỉ Ninomaxx mà một số nhãn hàng thời trang may mặc khác như Việt Thy, Foci, Legamex, cũng giảm mạnh số lượng cửa hàng và lượng khách mua. Rõ ràng, người dân đang thắt chặt túi tiền với những “xa xỉ phẩm” này.

Không ít gia chủ phải “bỏ của chạy lấy người” do hàng hóa ế ẩm và không thể đương đầu với giá thuê cắt cổ tại đây. Một nhân viên bán hàng tại đây dẫn chứng trường hợp, cách đây vài hôm, có cửa hàng không chịu nổi sức ép thuê mặt bằng đã quyết định dọn đi trong đêm. Hôm sau chủ nhà đến, mới tá hỏa, cửa hàng trống trơn, chủ nhà bị “bùng” mất gần 20 triệu đồng.

Theo tiết lộ của một người bán hàng trên phố Hàng Bông (Hoàn Kiếm, Hà Nội), nhiều shop thời trang, đồ lưu niệm… dọc tuyến phố đã phải đóng cửa do hàng hóa “ế chỏng chơ”. Chị Nguyễn Thị Hạnh, chủ cửa hàng ăn tại đây đã quyết định đóng cửa, thanh lý hàng khi chủ nhà “hét” mức giá thuê lên đến 15 triệu/tháng, tăng 50% so với mức giá thuê năm ngoái. Người cho thuê đưa ra lý do tăng giá là “giá của tất cả các nhà cho thuê xung quanh đều đã tăng nên tôi cũng phải tăng”.

Không chỉ riêng cửa hàng bán lẻ, nhiều siêu thị điện máy cũng rơi vào tình trạng “căng như dây đàn”. Chi phí cao, sức mua giảm mạnh, tồn kho chất đống, nhiều doanh nghiệp phải liên tục hạ giá thành sản phẩm, khuyến mại, thậm chí chấp nhận lỗ. Siêu thị điện máy Wonder Buy phá sản từ giữa tháng 6/2011 do lỗ 52 tỷ đồng trong gần một năm hoạt động. Từ đầu năm 2012 đến nay, danh sách đóng cửa được bổ sung siêu thị điện máy Best Caring tại Phú Mỹ Hưng, quận 7 – TP. HCM. Tại Hà Nội, một loạt siêu thị điện máy như Pico, Trần Anh, Media Mart cũng thu hẹp quy mô hoặc đóng cửa.

Trao đổi với PV Người đưa tin, TS. Lê Đăng Doanh, nguyên viện trưởng Viện quản lý Kinh tế Trung ương cho rằng, người dân chẳng mấy quan tâm đến chỉ số thị trường bán lẻ tăng hay giảm, vì họ còn bận lo cuộc sống cơm áo gạo tiền. Không chỉ doanh nghiệp lớn, các sạp hàng trong chợ cũng đóng cửa, siêu thị than phiền bị giảm doanh số tới mức âm 30%. Hiện nay, thị trường đã phân hóa, sản phẩm siêu đắt, sang trọng vẫn có nhiều “đại gia” mua và những sản phẩm rẻ cho những người nghèo cũng vẫn bán được. Nhưng đa số đều gặp khó khăn lớn. “Trong những năm tới, nếu nền kinh tế Việt Nam hồi phục, nước ta vẫn có cơ hội “lội ngược dòng”, cải thiện thứ bậc nhưng tôi không nghĩ chúng ta có thể quay trở lại “vinh quang” của năm 2008”, TS. Doanh nói.

Doanh nghiệp đang “tự mình chặt tay mình”

Nguyên nhân được các chuyên gia cho rằng, do sự yếu kém của cơ sở hạ tầng, chi phí thuê mặt bằng quá cao và hệ thống phân phối kém phát triển. Đây thực sự là những rào cản không chỉ đối với các nhà bán lẻ nước ngoài khi đến thị trường Việt Nam, mà còn là “barie” đối với những doanh nghiệp trong nước. Một số nhà bán lẻ nước ngoài đang có mặt tại Việt Nam cũng “kêu như vạc” trước giá bất động sản quá cao và lãi suất tín dụng “ngoài tầm với”.

Thừa nhận cho sự “xuống hạng” thảm hại này, ông Phan Thế Ruệ, Chủ tịch Hiệp hội các Nhà bán lẻ Việt Nam cho rằng, con số trên rõ ràng phản ánh thực tế, bên cạnh cơ hội, đang tồn tại những thách thức không hề nhỏ. Bản thân các nhà bán lẻ trong nước cũng không “dễ thở”, gặp nhiều khó khăn về chính sách ưu đãi, mặt bằng kinh doanh, chi phí đầu vào cao. Thực tế, các nhà bán lẻ Việt Nam gần như “đơn thương độc mã” và khó cạnh tranh được với doanh nghiệp nước ngoài.

Chủ tịch Hiệp hội các Nhà bán lẻ Việt Nam cũng khẳng định, trong bối cảnh tập trung ổn định kinh tế vĩ mô, kiềm chế lạm phát như hiện nay, nhu cầu suy giảm, thị trường bán lẻ nước ta chắc chắn sẽ khó tăng trưởng đột biến. Do đó, doanh nghiệp bán lẻ sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn. Lúc này, cơ hội cho doanh nghiệp có thực lực tài chính, có bộ máy quản lý tốt, đủ hệ thống phân phối và gắn bó chặt chẽ với nhà sản xuất, tạo nên mối liên doanh liên kết để có nguồn cung và giá cả ổn định.

Theo các chuyên gia kinh tế, “miếng bánh” bán lẻ tại Việt Nam đang có nguy cơ bị doanh nghiệp nước ngoài “nuốt chửng”. Không ít doanh nghiệp đang “lo ngay ngáy” vì “miếng cơm, manh áo” của mình đang bị đe dọa. Đại diện một siêu thị (đề nghị giấu tên) tiết lộ, sức mua ở các siêu thị đang giảm từ 10 đến 20%. Các siêu thị bây giờ đang phải co cụm, rút địa điểm do làm ăn không bài bản, không chuyên nghiệp. Hàng hóa tồn kho nhiều trong siêu thị, tính chuyên nghiệp, văn hóa kinh doanh ngày càng kém. Nhiều nhà sản xuất không dám đưa hàng hóa vào siêu thị và tự lập kênh phân phối riêng, như thế là “tự mình chặt tay mình” chứ chưa cần đến nước ngoài, như Metro hay BigC chỉ chiếm 5% thị phần.

“Chúng ta tự mình giết mình vì những trò chơi xấu nhau. Bản thân các siêu thị Việt mỗi chỗ phát triển một hướng, thông tin bí mật, thậm chí làm ăn chụp giật, mánh lới. Chỉ có 30% thành viên các Hiệp hội bán lẻ Việt Nam và Hiệp hội Siêu thị hoạt động tích cực. 50% nguồn nhân lực bán lẻ không được đào tạo bài bản cho nên “chết” là “xứng đáng”. Các doanh nghiệp nước ngoài sẽ thôn tính, nắm thị phần, cạnh tranh quyết liệt là sẽ sụp đổ”, ông này cho biết.

Có cái nhìn “sáng sủa” hơn, ông Trần Xuân Kiên, Tổng Giám đốc Công ty cổ phần thế giới số Trần Anh đánh giá, thông tin về xếp hạng thị trường bán lẻ này sẽ có tác động hai chiều. Nhà bán lẻ nước ngoài sẽ cảm thấy nản và ngừng đầu tư, chờ đợi tín hiệu tốt hơn. Nhưng với bán lẻ trong nước, đây sẽ là cơ hội, để các doanh nghiệp trong nước tăng tốc hơn giành thị phần trước khi nhà bán lẻ nước ngoài vào. Về tổng quan thị trường,Việt Nam vẫn là nước tiềm năng với dân số đông, tầng lớp tiêu dùng trẻ năng động và Việt Nam vẫn đang phát triển ổn định.
----------------------------------
Trong báo cáo đánh giá xếp hạng các thị trường bán lẻ hấp dẫn nhất thế giới năm 2012 của hãng tư vấn A.T.Kearney (Mỹ) vừa công bố, Việt Nam tiếp tục tụt hạng, rớt khỏi top 30. Báo cáo của A.T. Kearney được thực hiện dựa trên cơ sở điều tra, khảo sát từ các nhà phân phối, bán lẻ hàng đầu thế giới. Về phương pháp đánh giá, hãng này dựa trên 4 tiêu chí lớn là rủi ro quốc gia và rủi ro kinh doanh; độ hấp dẫn của thị trường; độ bão hòa của thị trường và áp lực thời gian. 
----------------------------------
Theo NĐT (Anh Đức - Thanh Xuân)
Các bài khác:

Kinh Tế Việt Nam: Một tín hiệu lạc quan mới

Chuyên gia kinh tế Huỳnh Bửu Sơn
[Marketing3k - Kinh tế Việt Nam] Động thái giảm lãi suất của Ngân hàng Nhà nước hiện nay cho thấy các nhà lãnh đạo tiền tệ Việt Nam đã nhận thức được nguy cơ và đang quyết tâm thực hiện những điều cần làm nhằm tạo điều kiện giảm chi phí tài chính cho các doanh nghiệp Việt Nam, giúp họ có thể tồn tại trong hoàn cảnh khó khăn hiện nay.

Trong bối cảnh lạm phát đang suy giảm mạnh (năm tháng đầu năm chỉ tăng 8,5% so với 18,7% của năm trước), tình hình sản xuất kinh doanh trầm lắng và vẫn còn nhiều doanh nghiệp tư đang ngấp nghé bờ vực phá sản, tăng trưởng GDP của Việt Nam năm 2012 giảm thấp hơn nhiều so với con số kỳ vọng là 6,1% trước đây (theo dự báo của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam là 5,2%, còn theo báo cáo của Ngân hàng HSBC là 5,1%), nguy cơ suy thoái đang như lưỡi gươm Damoclès treo lơ lửng trên nền kinh tế khi tồn kho hàng hóa và tình trạng mất công ăn việc làm đang có chiều hướng gia tăng nguy hiểm, quyết định của Ngân hàng Nhà nước giảm trần lãi suất huy động của các ngân hàng thương mại từ 11%/năm xuống còn 9%/năm được cả giới doanh nghiệp, ngân hàng, các chuyên gia kinh tế trong và ngoài nước, các tổ chức tài chính quốc tế đón nhận như một tín hiệu lạc quan, làm lóe lên tia hy vọng cho viễn cảnh phục hồi kinh tế.

Động thái giảm lãi suất của Ngân hàng Nhà nước hiện nay cho thấy các nhà lãnh đạo tiền tệ Việt Nam đã nhận thức được nguy cơ và đang quyết tâm thực hiện những điều cần làm nhằm tạo điều kiện giảm chi phí tài chính cho các doanh nghiệp Việt Nam, giúp họ có thể tồn tại trong hoàn cảnh khó khăn hiện nay. Tuy nhiên, phải chăng quyết định đưa mức lãi suất xuống dưới 10%/năm đã đến khá muộn màng? Về vấn đề này, có nhiều ý kiến khác nhau. Một số nhà phân tích cho rằng nếu việc giảm lãi suất được thực hiện sớm hơn và mạnh mẽ hơn, có thể đã không xảy ra tình trạng doanh nghiệp tư nhân vừa và nhỏ chết hàng loạt trong năm 2011 và vào những tháng đầu năm 2012. Vào thời điểm hiện nay, giảm lãi suất như một bát nước đến muộn không thể cứu được những doanh nghiệp đang chết khát.

Việc được chủ động ấn định lãi suất huy động dài hạn sẽ giúp các ngân hàng
chủ động hơn trong việc huy động nguồn tiền dài hạn từ trong khu vực dân cư. Ảnh T.T

Ông Lê Anh Tuấn, Giám đốc Nghiên cứu của Dragon Capital có một cái nhìn khác hơn, ông cho rằng: "Ngân hàng Nhà nước đã đúng khi không giảm lãi suất nhanh trong ba tháng của năm 2012 vì lạm phát quý I lúc đó còn rất cao, đến 14,2%. Đến tháng 5, lạm phát giảm xuống mức 8,4% và kỳ vọng đến tháng 6 lạm phát trong sáu tháng đầu năm sẽ về mức gần 7%. Lạm phát trong nước đang trên chiều giảm rất mạnh, thêm vào đó, một số nước khác còn đang lo lắng về giảm phát. Do đó, việc giảm mạnh lãi suất vừa qua của Ngân hàng Nhà nước, theo tôi, là hợp lý". Hai cái nhìn khác nhau cho thấy các nhà kinh tế luôn có những quan điểm khác nhau về giải pháp kinh tế vĩ mô và về các mục tiêu ưu tiên của chúng. Có người cho rằng chống lạm phát ưu tiên hơn việc cứu sống các doanh nghiệp vì sản xuất kinh doanh rồi sẽ phục hồi khi giá cả ổn định trong lâu dài, có người cho rằng sự sống còn của doanh nghiệp, công ăn việc làm của người lao động mới là mục tiêu quan trọng hơn hết của các biện pháp kinh tế vĩ mô, dù ngắn hạn hay lâu dài.

Nhưng điều có ý nghĩa hơn bên cạnh việc giảm lãi suất trần huy động ngắn hạn chính là quyết định mạnh dạn của Ngân hàng Nhà nước thực hiện tự do hóa thị trường lãi suất bằng việc dỡ bỏ trần lãi suất cho các khoản huy động tiết kiệm dài hạn của các ngân hàng thương mại. Kể từ nay, các ngân hàng được chủ động ấn định một mức lãi suất cạnh tranh cho việc huy động nguồn vốn trung và dài hạn mà không e ngại bị "huýt còi" từ Ngân hàng Nhà nước. Quyền chủ động ấn định lãi suất sẽ giúp hệ thống ngân hàng cung cấp những sản phẩm tiết kiệm dài hạn đa dạng với những mức lãi suất khác nhau tùy kế hoạch huy động cho vay của mỗi ngân hàng, và nhất là tùy dự báo riêng biệt của mỗi ngân hàng về sự tiến triển trong tương lai của các yếu tố kinh tế vĩ mô.

Ngay khi Ngân hàng Nhà nước vừa cho phép tự do hóa lãi suất dài hạn, các ngân hàng đã có những áp dụng khác nhau: Tại các ngân hàng Ngoại thương Việt Nam, Đầu tư Phát triển (BIDV), Ngân hàng Á Châu (ACB), Đông Á, SeABank, Nam Á, Sacombank, VPBank, lãi suất huy động VND các kỳ hạn dài đều cao hơn các kỳ hạn ngắn, thể hiện một phương pháp bài bản và một dự báo ổn định về lãi suất trong tương lai, khác với trước đây khi các ngân hàng này huy động tiết kiệm kỳ hạn dài với mức lãi suất còn thấp hơn kỳ hạn ngắn. Ngược lại, tại VietinBank, Techcombank..., lãi suất huy động VND lại xuống thấp ở các kỳ hạn dài, lãi suất tiết kiệm kỳ hạn sau 12 tháng hoặc từ 24 tháng được ấn định thấp hơn các kỳ hạn ngắn, điều này có nghĩa là các ngân hàng này dự báo lãi suất có thể sẽ giảm thêm nữa trong tương lai. Có ngân hàng như Ngân hàng Phương Tây (Western Bank), lãi suất huy động vẫn ở mức 8,8%/năm được áp dụng cho tất cả các kỳ hạn từ 1-36 tháng, điều này có nghĩa là họ muốn tập trung huy động kỳ hạn ngắn, không muốn mở ra huy động kỳ hạn dài vì sợ rủi ro trong tương lai.

Hệ quả của việc cho phép các ngân hàng thương mại chủ động ấn định lãi suất huy động trung và dài hạn rất quan trọng, nó có thể làm thay đổi tính chất nguồn vốn huy động của hệ thống ngân hàng thương mại Việt Nam, tạo một tiền đề vững vàng cho sự phát triển lâu dài của hệ thống. Trước đây, các ngân hàng thương mại Việt Nam hầu hết hoạt động dựa vào các khoản huy động ngắn hạn, các nguồn tiết kiệm huy động dài hạn chiếm tỷ lệ rất thấp trên tổng nguồn vốn huy động. Điều này khiến cho độ an toàn của hoạt động tín dụng ngân hàng giảm thấp, rủi ro thanh khoản rất cao, đó chính là nguyên nhân khiến các ngân hàng thương mại Việt Nam luôn luôn phải chạy đua tăng lãi suất khi gặp khó khăn thanh khoản, dẫn đến hiện tượng lãi suất ngân hàng thường xuyên tăng ảo, không phù hợp với tình hình và yêu cầu thực tế của nền kinh tế. Một môi trường ngân hàng hoạt động ngắn hạn với lãi suất quá cao là một thiệt thòi quá lớn cho các doanh nghiệp Việt Nam và cho nền kinh tế Việt Nam.

Từ nay, chúng ta có thể kỳ vọng một sự gia tăng mạnh mẽ các nguồn tiền dài hạn từ trong khu vực hộ gia đình, điều kiện cơ bản cho việc hình thành các nguồn lực tài chính ổn định của hệ thống ngân hàng. Các ngân hàng thương mại của chúng ta sẽ hoạt động an toàn hơn, thanh khoản của hệ thống ngân hàng trở nên ổn định hơn, các doanh nghiệp của chúng ta sẽ có thể trông cậy nhiều hơn vào hệ thống ngân hàng trong nước trong việc tài trợ các dự án đầu tư phát triển dài hạn. Tương lai kinh tế lâu dài của đất nước đã có thể trông cậy vào nguồn nội lực bền bỉ của người dân trong nước và thói quen dè sẻn của họ, và không những doanh nghiệp mà cả người tiết kiệm của chúng ta đang bắt đầu có một cái nhìn dài hạn hơn.

Hạ giảm lãi suất trong tình hình kinh tế hiện nay là một liều thuốc đúng, nhưng có lẽ nền kinh tế cần nhiều hơn thế để có thể vượt qua vũng lầy suy thoái. Paul Krugman, kinh tế gia Mỹ được giải Nobel năm 2008, trong quyển sách mới đây nhất tựa đề: Chấm dứt suy thoái ngay (End The Depression Now) đã kêu gọi chính phủ Mỹ phải hành động để cứu nền kinh tế thoát khỏi vũng lầy suy thoái bằng cách giảm lãi suất, mở rộng tín dụng và tăng cường chi tiêu nhà nước. Ông cho rằng hiện nay đã có đủ các kiến thức và công cụ để đối phó với cuộc đại suy thoái kinh tế không phải riêng của nước Mỹ mà cả toàn cầu bằng những giải pháp hiệu quả, vấn đề hiện nay là các chính phủ đang thiếu ý chí chính trị để thực hiện ngay lập tức các giải pháp đó.

Sự phục hồi kinh tế của Việt Nam có thể còn tùy thuộc khá nhiều vào sự phục hồi của nền kinh tế thế giới, và trong khi Mỹ và Tây Âu còn loay hoay tìm lối ra, ảnh hưởng suy thoái của nó sẽ vẫn còn tác động không nhỏ đến nền kinh tế của chúng ta. Tuy nhiên, có những điều chúng ta có thể làm được để tự cứu. Điều quan trọng nhất trên cả các vấn đề như lạm phát, nợ công, cơ cấu kinh tế... là tạo công ăn việc làm cho người lao động, phục hồi các hoạt động sản xuất kinh doanh. Hiển nhiên là đối với bất cứ nền kinh tế nào, bất cứ trong tình hình nào ngoại trừ chiến tranh và thiên tai, ưu tiên cho việc tạo công ăn việc làm cho người lao động trẻ cần việc và những người vừa mất việc, đồng thời duy trì công ăn việc làm và thu nhập ổn định cho những người đang có công ăn việc làm tại các doanh nghiệp công cũng như tư vẫn phải là ưu tiên số một của chính sách kinh tế vĩ mô của chúng ta, dù đó là chính sách tiền tệ hay chính sách tài khóa.

Hạ giảm lãi suất là một bước đi đúng nhưng Chính phủ và Ngân hàng Nhà nước cần làm nhiều hơn thế. Các doanh nghiệp của chúng ta, người lao động của chúng ta đang cần một chính sách tín dụng mở rộng, một chính sách thuế khoan dưỡng sức dân, một sự hỗ trợ mạnh mẽ và tích cực của Nhà nước cho sự phục hồi và phát triển của khu vực kinh tế tư doanh, cho việc xây dựng một môi trường đầu tư lạc quan hơn và đáng tin cậy hơn. Muốn vậy, các khoản nợ doanh nghiệp tại ngân hàng cần được giải quyết tốt, theo một quan điểm cởi mở, vì lợi ích chung của nền kinh tế. Hơn lúc nào hết, giờ đây rất cần một sự hợp tác keo sơn gắn bó giữa Chính phủ, hệ thống ngân hàng, các doanh nghiệp công cũng như tư và toàn thể cộng đồng, nhằm tạo nên một sự đồng thuận xã hội hướng đến mục tiêu cường thịnh của đất nước.

Theo DNSGCT/TVN - Huỳnh Bửu Sơn
Các bài khác: