Showing posts with label tư Duy. Show all posts
Showing posts with label tư Duy. Show all posts

Friday, May 10, 2013

Kỹ năng làm giàu: Phải có tài để kiếm được nhiều tiền hơn

[Thư viện marketing] Chúng ta hãy ghi khắc những điều cơ bản: có ba cách giúp bạn làm ra tiền. Bạn có thể đi làm việc và trao đổi thời gian của bạn để lấy tiền; bạn có thể bỏ tiền đầu tư sinh lãi; hoặc bạn có được tiền do may mắn, kiểu của trời cho.
Cách thu nhập thứ nhất là tạm thời, dựa hoàn toàn vào nổ lực cá nhân. Cách thứ hai lâu dài vì nó theo suốt cuộc sống của bạn, nó không vướng bận bạn trực tiếp. Còn cách thứ ba là sản phẩm của may mắn, nó có thể có hoặc không. 

Về ba cách thu nhập này, thu nhập lâu dài là giá trị nhất. Thu nhập lâu dài mang lại lợi ích cho bạn khi bạn làm việc để kiếm thu nhập hàng ngày. Nó thiết yếu tuyệt đối để biến thu nhập tạm thời thành lâu dài bằng cách tiết kiệm và đầu tư tiền kiếm được. Hãy nghỉ về việc ấy như thế này: thu nhập lâu dài giống như tên nô lệ sinh lợi cho bạn . Nó sinh lợi cho bạn hàng ngày, năm nọ qua năm kia, hết cuộc đời. và thú vị là tên nô lệ này liên tục sinh ra một thế hệ mới những tên nô lệ này phục dịch bạn và trung thành suốt đời với bạn. Nhưng tiêu điểm của bài viết này là:
  1. Đừng bao giờ ở không. Luôn đi tìm cơ hội và con đường tăng tiến;
  2. Công việc là người bạn tốt nhất của bạn;
  3. Đeo đuổi việc đầu tư sinh lợi thì tốt hơn thu nhập nhất thời.
Giả tỉ như bạn bỏ ra 10.000.000 đồng lúc này hay 1.000.000 đồng mỗi năm cho đến hết đời thì bạn sẽ nhận được những gì? Đấy là cách lựa chọn mà người ta thực hiện từng ngày, và ngày nào cũng giống như thế cả. Điều đó nói lên hoặc bạn tiêu hết tiền kiếm được hoặc đầu tư nó và nhận được thu nhập lâu dài. Việc tiêu mất đồng vốn để sinh ra thu nhập lâu dài giống như việc bán mất tên nô lê. 

Việc tiêu bao nhiêu số tiền kiếm được nói lên phong cách sống của bạn: quần áo bạn mặc, nhà bạn ở, xe bạn đi .v.v….nhưng đồng tiền mà bạn tiết kiệm nói lên bạn có bao nhiêu tiền trong ngân hàng, bạn sở hữu bao nhiêu tài sản, quy mô cổ phần của bạn, và lợi tức trong tương lai của bạn là bao nhiêu. Điều ấy quyết định tối hậu việc bạn có tự do tới mức nào. 

Bạn đang làm việc:
Khả năng kiếm tiền có liên quan trực tiếp đến nhu cầu về tài năng và việc khó thay thế của bản thân chúng ta. Người càng nhiều tài năng thì giá trị kinh tế/sinh lời lớn hơn người có ít khả năng. Chẳng hạn một bác sĩ phẫu thuật hay luật sư ngoại hạn phải kiếm ra tiền nhiều hơn anh chàng lái xe tải. Nói thế không có ý bảo anh tài xế kia không phải là người tốt hơn hai người kia, mà chỉ muốn nói là anh ta được trả tiền ít hơn vì việc lái xe thì có hàng ngàn người lái đươc. 

Trên thực tế, anh tài xế có thể là một người cha, một người bạn và là người đóng góp vào công việc xã hội tốt hơn vị bác sĩ kiêu căng tuyệt nhiên chẳng đóng góp gì cho xã hội ngoài tài năng để rồi ông ta được trả lương cao. Như bất kỳ mặt hàng nào, trong trường hợp này là thời gian và tài năng của bạn, việc bạn sẽ nhận được bao nhiêu nó xuất phát từ một điều kiện kinh tế cơ bản: cung và cầu. 

Điều muốn nói ở đây là bạn phải sử dụng thời gian rảnh rỗi để có được kiến thức và học được những kỹ xảo mới. Đọc càng nhiều sách càng tốt các sách thề thao, sách dạy về kinh doanh và bất cứ sách gì….nhưng cái chính là tạo được thói quen đọc. Nó sẽ giúpđầu ốc của bạn bước vào một thế giới có những cơ hội mà bạn chưa bao giờ nghĩ là có chúng. Có được kiến thức và kỹ năng mới là điều hết sức cơ bản cho bất kỳ ai muốn thành công về mặt tài chính. Nhà doanh nghiệp bỏ ra hết năm này đến năm kia học hỏi về công nghệ của họ, về cách quản lý, về việc thông tin và nhiều thứ khác để họ có thể phát triển các kỹ năng mà những người khác cùng ngành không có, các bạn thấy đấy, chỉ cần kiến thức rộng hơn mà họ ăn đứt các đối thủ của họ. 

Sự thành công không phải là việc xảy ra ngẫu nhiên mà con người phải tự tạo ra nó. Những gì bạn nhận được có liên quan trực tiếp đến việc bạn thực hiện. Nếu bạn không làm gì hết tất nhiên bạn sẽ không nhận được gì cả. Điều ấy chẳng sai tí nào, dù rằng nghe qua có vẻ sơ đẳng nhưng lại là điều hệ trọng. Bạn đừng mong kiếm được nhiều tiền hơn mà không phải góp phần nhiều hơn! Nói cách khác, bạn đừng mong mình trở thành Ngài Quán quân mà không khổ luyện ở phòng tập và đừng mong cải thiện vị trí tài chính mà không thực hiện công việc nhiều như hiện nay.

Hãy khẳng định về tương lai. Nếu bạn đang thất nghiệp, hãy tự đánh giá mình giữa những việc làm. Nếu bạn thấy khó tìm việc thì hãy tưởng tượng xem bạn có thể cống hiến điều gì. Hãy đổi thời gian và sức lao động. Tỉ mỉ, hãy cắt cỏ cho ai đó để đổi lấy rau trái. Lợi tức của bạn có thể là những gì mà bạn đã tiết kiệm mà bạn không cần phải mua. Hoặc hãy sáng tạo thêm, đổi thời gian của bạn để lấy các sản phẩm của công ty làm ra, chẳng hạn máy cắt cỏ, mua những chiếc máy cắt cỏ với giá của công ty và bán chúng đi để tạo tiền công và tiền lãi nào đó! Có thể bạn làm việc không lương! Miễn sau vài tuẩn bạn có thêm giá trị vật chất. 

Hãy gặp gỡ nhiều người nếu bạn có thể. Hãy khẳng định mình và nói với người khác xem họ có biết nơi nào cần làm việc có khả năng sự thật người ta luôn cần những công nhân lành nghề làm lợi thêm cho công việc của họ! và một khi đã bắt tay vào việc hãy cố gắn tỏ ra mình là cốt cách để nếu xảy ra tình trạng dư lao động bạn không là người đầu tiên bị sa thải. Mà việc này thì mấy ai mà không nếm mùi trong đời. 

Chưa bao giờ xã hội thay đổi nhanh như hiện nay. Điều này lại vừa tốt lại vừa xấu. Nó tốt vì nếu ai nắm được sự thay đổi và thật sự có cải tiến thì họ sẽ kiếm được hàng đống tiền. Bill Gates đi từ phần mềm Microsoft đã trở thành một trong những người giàu nhất nước Mỹ trong vòng 12 năm kể từ lúc khởi lập công ty. Chỉ cần chậm chân một chút trước sự thay đổi là có thể hỏng ngay, và chẳng lạ gì là mất việc. Một số công ty có sự thay đổi nhanh vượt cả tên lửa – tên lửa luôn canh tân! 

Việc tái trau dồi kỹ năng là lẽ thường tình của sự đời. Người ta đánh giá rằng, ngày nay một kỹ năng có cuộc sống hữu dụng của nó khoảng 10 năm. Điều ấy nói lên rằng một công nhân cần liên tục nâng cao kỹ năng của họ nếu họ muốn tồn tại trong thị trường lao động. Thật chẳng còn gì phải nghi ngờ thị trường lao động ngày càng cạnh tranh cũng như sự hiện đại hóa nền kinh tế của thế giới. Rõ ràng ai đứng lại là tụt hậu. 

Sự thể đáng buồn là giá trị thực của lao động không chuyện môn trong thị trường công việc hiện nay thấp hơn mức thu nhập đủ sống – và nó chỉ ngày càng tồi tệ hơn trong tương lai, hiện nay chưa có tay nghề cần phải có, và những ai đã có cần tinh thông hơn. Luôn nhớ rằng những ai thành công trong công việc là những người chuyên chú vào công việc hơn người khác, họ chú tâm hơn và họ liên tục nổ lực hơn. 

Sau đây là một số lời khuyên dành cho những ai muốn thăng tiến trong công ăn việc làm

Điểm đầu tiên và quan trọng hơn cả là hãy xem công việc như là thân hữu ‘công việc’ cho bạn miếng cơm hàng ngày và điều kiện tích lũy để làm giàu. 
  • Hết mình vì công việc chứ không lơ mơ được. 
  • Mỗi công việc bất kể quy mô, vị trí hay ngành nghề đều có yêu cầu khắc nghiệt như nhau: Chúng khắc nghiệt đến độ chỉ những con người thuần túy và có khả năng mới mong dẫn dắt công việc hướng tới tương lai. Người lãnh đạo phải có nhiều kỹ năng, nhưng điều hệ trọng hơn cả là làm sao họ khởi xướng và động viên được người khác, ngày nay người lãnh đạo thường rất trẻ, họ có thể xuất thân từ những nhóm tộc người thiểu số và cả nữ nữa, miễn sao họ là những người có tài. 
  • Luôn ăn mặc chỉnh tề, hợp với công việc và phong thổ 
  • Hãy cống hiến như những người đứng ra được hưởng lương gấp đôi, việc nỗ lực thêm đều được nhìn nhận. Người tiếc công sức sẽ chẳng bao giờ tăng tiến nổi. Đấy là sự thật, dù bạn làm tư hay làm việc hưởng lương. Người ta luôn trân trọng và đánh giá cao những ai nỗ lực thêm. 
  • Trung thực khi làm việc, sự thăng tiến không phải là món quà giáng sinh – nó là điều phải tự kiếm được. 
  • Luôn tích cực giúp đỡ người khác. Người hay phê phán người khác chẳng bao giờ lãnh đạo được người khác. Hơn bao giờ hết, việc tăng tiến công nhân dực vào sự phát triển những kỹ năng xã hội. Nếu bạn nghiền nát con người theo đường lối sai, việc thành công giống như đi ngược cơn cuồng phong 
  • Hãy là người biết lắng nghe và tinh thông công việc tài tình 
  • Khi xảy ra rắc rối, hãy biết nhìn hoàn cảnh theo hướng tích cực. Hãy chấp nhận thử thách, đừng chủ bại. Hãy sáng tạo nhằm có được những giải pháp mới. 
  • Hãy lãnh đạo bằng gương mẫu. Đừng đòi hỏi người khác thực hiện những điều mà bản thân bạn không sẵn sàng thực hiện 
  • Hãy hãnh diện khi làm những công việc mà người khác cho là khó 
  • Hãy có cái nhìn thoáng đạt về công việc. Hãy nỗ lực nhìn công việc của người điều hành. Điều này không những giúp bạn nhìn công việc phù hợp các mục tiêu rộng lớn hơn mà còn giúp bạn có cơ hội so sánh cách làm mà bạn đang giải quyết đúng như người đứng đầu công ty 
  • Mỗi sáng dành ra ít phút trước khi bắt tay vào việc để ghi chép mười cách giúp công việc của bạn hiệu quả hơn. Rồi những lúc nghỉ ngơi hãy tự nhắc nhở mình. Nhờ vậy bạn có thể hoàn thành công việc nhanh hơn 
Trên đây là một số cách tăng tốc trên bước đường thăng tiến và cả bậc lương nữa. Đôi khi sự thành công của bạn trở thành sự đe dọa cho người khác, những kẻ lúc nào cũng muốn tìm cách cản trở sự thăng tiến của bạn. Đừng ái ngại trước sự thể này, đấy chỉ là một phần của cuộc sống, để rồi cứ phải bắt mình vướng bận vào những mặt tiêu cực của cuộc sống chung. Những gì là tích cực bao giờ cũng quan trọng và có sức mạnh hơn. Chưa thấy ai thành công khi lúc nào cũng bám víu vào điều tiêu cực.


Đạt bậc lương cao hơn 

Cách tốt nhất để tăng bậc lương là không ngừng nỗ lực (một cách tự nguyện, không cần phải thúc giục) nghĩa là luôn cố gắng thể hiện xuất sắc hơn là đứng trước chủ để phân bua hoặc huênh hoang. 

Hai thu nhập tốt hơn một thu nhập 

Thật cũng khó bảo rằng hai thu nhập tốt hơn một thu nhập, có điều, thu nhập kết hợp sẽ giúp bạn có cuộc sống thoải mái hơn. Hơn nữa, nó giúp bạn có thể tăng thêm đồng vốn.

Ta lấy thí dụ: hai gia đình, một có hai thu nhập là 100.000.000 đồng/năm, còn một chỉ có một thu nhập là 50.000.000đồng/ năm. Giả sử gia đình có hai thu nhập sống thoải mái và còn tiết kiệm 12.5% thu nhập thì gia đình có một thu nhập ắc phải thắt lưng buộc bụng mới tiết kiệm được 5%. Sau hai mươi năm gia đình có hai thu nhập tích luỹ số tiền kha khá là khoảng 500.000.000đồng trong khi gia đình có một thu nhập chỉ tích lũy chừng 100.000.000đồng 

Phần lớn các gia đình có hai thu nhập có thể chỉ cần một thu nhập đề sống ( thoải mái) còn thu nhập kia để tiết kiệm và sinh lời – giả sử như tiền tiết kiệm được đầu tư khôn ngoan. 

Những công thức làm ra tiền hữu hiệu nhất 

Việc học và thử tìm những cách làm ra tiền – thật nhiều tiền – là chuyện hẳn nhiên! Trong phần còn lại chúng ta xem xét những cách hữu hiệu nhất để kiếm ra tiền. chúng không đòi hỏi kỹ năng gì đặc biệt, cũng chẳng cần phải có số vốn lớn khi khởi đầu. Bạn không cần chuyển những cơ hội thành những gì đòi hỏi phải chiếm hết thời gian nhưng chúng giúp bạn có dịp để suy nghĩ. Nên nhớ rằng, nếu bạn có thể tăng thu nhập hàng năm chỉ chừng 10%, rồi sẽ tăng gấp đôi mỗi bảy năm. Tỉ lệ hiện bạn đang kiếm được 50.000.000đồng, bạn sẽ kiếm được 100.000.000đồng sau bảy năm và 200.000.000đồng vào năm thứ 14. Việc tăng thu nhập như thế là khả thi và có thể dễ dàng đạt hơn bạn tưởng 

Khai thác cơ hội

Từ nhu cầu của người khác, chúng ta có thể khai thác nhiều cách làm ra tiền như tìm người thuê mướn tài sản hoặc thuê mướn một công việc nào đó như mua bán, vay mượn, v.v….tất cả đều cần sự bén nhạy của bạn 

Trên thực tế, nếu có người cần nhu cầu là bạn có cơ hội đáp ứng bằng cách tìm ra giải pháp. Điều lý thú về điều này là bạn không cần phải là một chuyên gia về bất kỳ lĩnh vực nào – tất nhiên, nếu có thì càng tốt. chủ yếu là bạn có óc sáng tạo và sự tích cực 

Việc tìm kiếm cơ hội có thể thực hiện qua thư tín. Để chứng tỏ cho bạn biết nó dễ đến mức nào, sau đây là một cơ hội có thật mà bạn có thể vận dụng 

Cần người 

Bạn có muốn là người khai thác? Đã nhiều năm nay, Đại công ty trò chơi KIWI phát triển một số môn chơi mang tính giải trí và giáo dục. Chẳng ngoa chút nào nếu tôi phải nói chúng GIẬT GÂN! 

Đây là cơ hội của bạn: hãy tìm nhà phân phối hay nhà xuất bản cho một trong những trò chơi này, bạn sẽ nhận được thù lao vì có công khai thác 10% đáng ngạc nhiên về những đặc quyền nếu phát triển liên tục. 

Nếu bạn biết về một công ty nào muốn phát hành hay nhà phân phối những trò chơi vĩ đại này, chỉ cần viết thư về : Đại công ty trò chơi kiwi, Hộp thư 4228 Auckland, New Zealand. Kèm theo tên công ty, địa chỉ, số điện thoại và tên người liên hệ, mọi việc còn lại do chúng tôi đảm trách. Bạn có thể kiếm được nhiều tiền! 

Giờ thì bạn thấy việc kiếm tiền là chuyện dễ biết chừng nào 

Việc phát hiện 

Đã bao giờ bạn chơi trò phát hiện chưa? Đó là trò mà hai hay nhiều đứa trẻ đua nhau xem đứa nào phát hiện một đối tượng định rõ.

Có một phiên bản của trò chơi ấy, trò chơi giúp bạn kiếm thêm chút tiền. Ấy là khi bạn phát hiện những người có khả năng mua một sản phẩm rồi môi giới cho người có sản phẩm cần bán. Nếu việc mua bán xong xuôi, người phát hiện sẽ được thưởng tiền 

Việc phát hiện ứng dụng cho bất kỳ sản phẩm hay dịch vụ nào. Số tiền nhận được tuỳ thuộc vào giá trị món hàng bán được. Vậy nếu bạn muốn kiếm thêm ít tiền nữa, sao bạn không hành động như người phát hiện. Việc ấy chẳng có may rủi gì cả, chẳng cần vốn, mà lại tốn rất ít thời gian và công sức. 

Nghiệp đoàn 

Điều bạn thấy ngay khi mở tờ báo ra là phần tranh biếm họa, phải không nào? Dù rằng thoạt nhìn các tranh biếm hoạ, ta có thể cười chút đỉnh, nhưng một khi ta đọc được ý nghĩa của chúng, ta sẽ thấy bàn tay tài năng của người sáng tạo ra chúng cũng như óc kinh doanh chuyển tải trong đó.

Có bao giờ bạn ngạc nhiên về thu nhập của họa sĩ vẽ tranh biếm họa chưa? Đúng, nó được thực hiện qua quy trình của tổ chức nghiệp đoàn.

Nghiệp đoàn không phải chỉ ứng dụng cho hoạ sĩ vẽ tranh biếm hoạ, nhiều mục và nhiều khoản lý thú thông thường mà bạn thấy trên mặt báo địa phương như những cột thần kỳ của văn sĩ, những mục đố vui văn sĩ, các chương trình truyền hình, các cột đăng các tin lặt vặt , tất cả đều được đăng tải dưới sự dàn xếp của nghiệp đoàn 

Nào, chúng ta hãy lướt qua lĩnh vực tranh biếm hoạ để minh hoạ quyền lực kiếm tiền của nghiệp đoàn. Nghiệp đoàn là một nhóm người cùng làm việc với nhau trong mối tương quan nghề nghiệp. Trong ngành báo chí, nghiệp đoàn có nghĩa là một số các báo cùng đề cập những mục thường xuyên hay mục lý thú đặc biệt như các tranh biếm họa. Toàn bộ tư liệu mới được trình lên nghiệp đoàn, thường được chủ tịch nghiệp đoàn xem trước và đấy là vai trò của chủ tịch nghiệp đoàn nhằm đánh giá những phần mà độc giả quan tâm 

Nếu một người thích tư liệu, (anh) chị ta sẽ chuyển nó tới mỗi tờ báo là thành viên của nghiệp đoàn. Sau đó nó sẽ tùy chủ bút quyết định xem tư liệu ấy có phù hợp với tờ báo của họ không và liệu đó có thể là mục thường xuyên không. Nếu tờ báo thấy có thể sử dụng tư liệu ấy, hai bên sẽ thỏa thuận tiền thù lao và tiến hành ký hợp đồng. Giả như một tranh biếm họa hàng tuần là 400.000 đồng mà nếu được đăng trên 20 mặt báo bạn sẽ kiếm được khoản tiền khá lớn là 8.000.000 đồng/tuần, như vậy một năm bạn sẽ kiếm được 400.000.000 đồng chứ ít gì? Đấy là mới nói đến con số 20 tờ báo, thử tưởng tượng nếu là 100 hay 200 tờ báo! Nói cách khác, nghiệp đoàn giúp người sáng tạo thực hiện điều gì đó một lần nhưng bán nó được nhiều lần – đấy là hiệu quả của sồ lần 

Tất nhiên, hòn đất ném đi, hòn chì ném lại chứ. Lúc ấy bạn phải trích phần trăm cho chủ tịch nghiệp đoàn. 

Các dịch vụ gia đình 

Ai chẳng có công việc cần đến người khác. Vậy thì sao không phát triển loại hình dịch vụ này: cắt cỏ, tỉa cây cối, làm vườn…. 

Hãy nhắm đặc biệt vào những người bận rộn vì họ thường cần người giúp việc nhà. Hãy gửi thư đề nghị cho họ, sau đó đích thân tới thăm gia đình của họ, gợi chuyện để nắm bắt nhu cầu và trình bày cách đáp ứng nhu cầu của bạn. 

Tiếp thị trực tiếp 

Việc tiếp thị trực tiếp công việc chỉ tốn ít tiền đăng báo và khi có người cần loại hình giúp đỡ đúng theo khả năng của bạn, họ sẽ nhắn hoặc tìm tới bạn. 

Việc cấp giấy phép đại lý 

Khoảng 80% doanh nghiệp mới thất bại trong vòng hai năm đầu. Khi so sánh ta thấy ít hơn 5% các doanh nghiệp đại lý mới thất bại cùng giai đoạn hai năm ấy. 

Vì sao việc cấp giấy phép đại lý lại thành công như vậy. có hai lý do cơ bản. Trước hết việc cấp giấy phép đại lý là việc của hai cái đầu cùng suy nghĩ. Thứ hai là mức nâng đỡ cao của người cấp phép và người làm đại lý. Hai yếu tố chính ở đây là SUY NGHĨ CHÍN CHẮN và SỰ NÂNG ĐỠ. 

Việc cấp giấy phép đại lý sẽ thúc đẩy người khác làm việc có kết quả. Việc đưa ra ý kiến hay, việc kết hợp ý kiến ấy với những thủ tục hiệu quả để bảo đảm điều hành công việc một cách thuận lợi, và bạn luôn có sự tăng tiến nhờ việc cấp giấy phép đại lý. 

Những công việc kinh doanh có thể cấp giấy phép đại lý bao gồm: thực phẩm, các sản phẩm lau chùi nhà cửa, sản phẩn tẩy khô, dịch vụ băng hình, cho thuê lao động/nhân viên, sưả giày, bảo dưỡng xe cộ…sau khi bàn chi tiết về giá cả, các tiêu chuẩn về chất lượng, việc cung cấp nguyên liệu.v.v.. 

Hầu như bất kỳ ý tưởng hay nào đều có thể cấp giấy phép đai lý. Để khởi sự hoạt động đại lý, bạn cần có ý tưởng mới và độc đáo. Một cách nào đó, công việc phải có tính chất khác thường, nổi trội hẳn so với các công việc khác trong thị trường. 

Bạn cần quyết định bán những đặc quyền ấy bao nhiêu, dứt điểm giá cả từng phần, trong đó phần cơ bản là ý tưởng công việc dẫn đến khả năng thành công. Tiếp theo là những phần thêm vào mang tính chất cố vấn như việc chọn địa điểm, sắp xếp và thiết kế cửa hàng, việc nghiên cứu thị trường, sau nữa các dịch vụ đào tạo nhân viên, kế toán, bảo hiểm và vốn liếng và cả cố vấn về mặt pháp lý. 

Tiếp theo là quyết định vị trí lý tưởng cho những đại lý mới và chia vùng từng khu vực. Những kế hoạch đầu tiên bạn nên đứng ra thực hiện trực tiếp vì đầu xuôi đuôi mới lọt 

Sau đó tiếp tục hổ trợ các đại lý của bạn. Sự thành công của họ sẽ góp phần đem lại sự thành công của bạn, vì bạn không chỉ bán được thêm các đại lý với giá cao, mà bạn sẽ còn thu thêm được tỷ lệ phần trăm từ những gì họ bán ra được 

Nguyên tắc chung để kinh doanh là cung cấp càng nhiều dịch vụ cho đại lý càng tốt, điều đó cho phép họ được tự do trong việc bán buôn. 

Việc khuếch trương đại lý là một cơ hội lý tưởng giúp một người thành công, nhờ việc gia tăng đại lý, họ có thể nhân đôi sự thành công ở nhiều nơi 

Tất nhiên, yếu tố quyết định vẫn là ý tưởng và biết cách thiết lập công việc ra sao, đó là phần lớn mà một người còn thiếu, nhưng đó lại là điều có thể vận dụng. Ý tưởng chưa hẳn phải độc đáo, nhưng ít nhất theo một cách nào đó phải khác người và mới mẽ. Việc mở thêm đại lý là cách biến ý tưởng thành hành động và thành lợi nhuận. 

Nếu có một lần nào đó bạn được ăn ở nhà hàng Mcdonald, hãy để ý lợi ích của việc mở đại lý. Một phần tiền lãi của bữa ăn mà bạn đang dùng sẽ chảy về công ty McDonald ở Mỹ. Vì nó là chủ đại lý và sẽ nhận được tỉ lệ phần trăm của tổng doanh số và cả lệ phí một lần do việc sử dụng công thức kinh doanh của McDonald. Ngoài hai khoản trên, công ty mẹ còn có thể nhận thêm lợi tức do việc cung cấp nguyên vật liệu hoặc bán các sản phẩm khác. 

McDonald đã thành công một cách kỳ diệu là nhờ. 
  • Công việc làm ăn mọi nơi đếu phát đạt. 
  • Ấy là việc rất dễ mà ai cũng có thể làm được, 
  • Việc kinh doanh thực phẩm mang lại lợi nhuận cao và khả năng thị phần rất lớn 
  • Ý tưởng không cò gì ghê gớm lắm 
  • Món thịt băm chiên của họ ăn rất ngon 
Việc phát minh 

Việc làm ra nhiều tiền có thể nhờ vào những phát minh, nhưng việc làm cho sản phẩm mới đứng vững trên thương trường thì rất khó. Đã có khi nào bạn chơi trò Mưu cầu thông thường chưa? Vậy đây là vấn nạn cho bạn đấy. Người sáng tạo sẽ kiếm được bao nhiêu khi chơi trò này. 

Xin trả lời là cả tỷ đồng chứ ít gì và có thể còn tăng thêm nữa. Thi trường trò chơi và đồ chơi rất lớn, có thể đem lại thành quả ghê gớm, miễn là làm cách nào để bạn đứng vững được có nghĩa là phải chấp nhận chịu sự thử nghiệm lâu dài. Ngoài tính sáng tạo nhạy bén dòi hỏi bạn phải kiên trì. Và một khi bạn nhận được sự đáp ứng nhiệt tình và thấy rằng có thể bán được, lúc ấy bạn sản xuầt nguyên mẫu chất lượng cao. 

Việc cho phép 

Việc cho phép là một phương tiện mà một hãng sử dụng để cho phép một hãng khác chế tạo, sử dụng hay bán một sản phẩm, dịch vụ, quy trình, hay một khoản nào khác, thuộc quyền sở hữu và kiểm soát của họ. 

Lúc ấy người được phép trả lệ phí cho đặc quyền được hưởng. Theo luật thương mại những thoả thuận cho phép giữa các hãng cũng giống nhau như ở cấp quốc gia hay trên bình diện quốc tế. Chẳng hạn quyền bán các sản phẩm dưới thương hiệu Reebok được nhượng lại cấp thế giới, theo sự cho phép. Hãng cho phép được hưởng một phần trăm nhỏ, hay tiền do chuyển nhượng, dựa trên tổng doanh thu. Có ba cách cơ bản khiến bạn có liên quan và kiếm ra tiền từ việc cho phép. 

Cách thứ nhất là được người khác cho phép và kiếm tiền bằng cách tự bán sản phẩm. Đấy là công việc tiêu biểu của người phân phối, bán lẻ và thử đặt hàng. Nguyên tắc rất đơn giản. 
  1. Khai thác sản phẩm đang bán chạy ở nước ngoài nhưng hiện trong nước của bạn chưa có sẵn. 
  2. Tiếp cận nhà sản xuất nước ngoài và thuyết phục họ tin rằng bạn là người uy tín, có khả năng bán sản phẩm của họ. 
  3. Thương lượng lệ phí phần trăm dựa trên doanh số. Mọi thỏa thuận phải được làm dưới dạng văn bản và mang tính pháp lý. 
  4. Một khi đã thỏa thuận xong, xác định cách thức bán đến tận tay người tiêu dùng. Bạn có thể bán trực tiếp cho người phân phối, người bán lẻ, có thể cho công chúng thông qua chiến dịch tiếp thị trực tiếp 
Cách thứ hai là cho phép người sử dụng ý tưởng độc đáo riêng của bạn để hưởng tiền bản quyền phát minh trên doanh thu. Giả sử một người phát minh ra máy phát nhiệt mới có thể đưa vào các hóa chất nào đó dưới áp lực cho các carbon gỗ. Nhà phát minh đã thí nghiệm một cây mẫu nhỏ để thử tính khả thi về mặt công nghệ của quy trình. Anh ta còn đảm nhận việc nghiên cứu giá cả và việc cung cấp nguyên liệu, cũng như khả năng thu lợi từ năng lượng và doanh thu phế phẩm 

Trong khả năng nhà phát minh không thể, hoặc không được chuẩn bị, để có thể làm tổn hại vốn đòi hỏi phải có loại cây đúng kích cỡ. Qua việc chuyển giao công nghệ, nhà phát minh có thể kiếm tiền mà không lo gặp nguy cơ về tài chính khi nó vượt qua chi phí triển khai. Nhà phát minh có thể nhận tiền bản quyền phát minh trên giá trị của năng lượng được sản xuất và giá trị của phế phẩm. Mà giả dụ như công việc trôi chảy, thì sự thỏa thuận có thể nhân đôi do một số nguời khác sử dụng. 

Phương pháp thứ ba là hoạt động như đại lý cấp phép và hưởng lợi từ những ý tưởng lớn của người khác. Đại lý cấp phép là người phụ trách giao dịch cấp phép giữa các bên. Đối với việc tự bán sản phẩm nếu hoạt động với tư cách đại lý, bạn chỉ cần đi đến sự thoả thuận đại lý để tìm ra người có sản phẩm cần bán. Người làm đại lý có thể được trả công bằng hai cách: một lần hay phần trăm tiền bản quyền nơi người được cấp phép. 

Những gì bạn cần phải làm? Ấy là mở tâm trí của bạn ra để nắm bắt các cơ hội. Hãy nghĩ rằng mọi sản phẩm đều có khả năng cấp phép. Khi đã nhận ra cơ hội, hãy tiếp xúc với nhà sản xuất để đề xuất ý định của bạn và chứng tỏ khả năng của bạn, đồng thời cho họ thấy họ sẽ có lợi như thế nào. 

Đừng nản lòng nếu lúc đầu bạn gặp thất bại mà hãy cố gắng thêm. Bạn chỉ cần một sự chấp thuận để làm ra nhiều tiền. Hãy giữ quan hệ tốt với các bên, vì có thể bạn còn có những sản phẩm khác cần giới thiệu. Việc làm đại lý cấp phép không làm nguy hại tới đồng vốn của bạn, bạn chỉ cần bỏ công sức và thời gian. 

Nghề viết thư 

Chúng tôi sẽ bật mí cho bạn với điều kiện bạn hứa là không nói với ai hết. Bạn không nhất thiết phải là một William Shakespeare mới có thể trở thành nhà văn nổi tiếng. Trên thực tế, một số trong phần lớn các nhà văn tên tuổi đều có lý khi bất chấp lệ thường, cấu trúc và hình thức. Cách viết của bạn phải có bạn trong đó, đó là điều hết sức quan trọng. 

Chúng ta cần hiểu rõ một vấn đề khác, đừng quá quan trọng những phê phán văn chương. Người phê phán đáng quan tâm là các độc giả. Nhà xuất bản có thể không quá quan tâm cách viết của cuốn sách, họ chỉ quan tâm đến khả năng tiêu thụ cuốn sách của bạn hơn những điều khác. 

Nếu bạn nghĩ rằng mình có một số điều thú vị cần giải bày, bạn hãy tin tưởng mình có thể viết nó ra một cách sinh động, hãy bắt tay viết đi. Quả là viết một bài báo hay một mục cho tạp chí, hoặc cuốn sách mà bạn từng ấp ủ không phải là điều quá khó 

Nếu bạn thích viết, nào, hãy lấy giấy viết ra, hãy viết bất kỳ lúc nào bạn cảm thấy hứng thú. Việc viết giúp bạn cảm thấy thỏa lòng, và nếu tác phẩm của bạn được in ra, những khoản tiền mà bạn thu được càng mang lại thú vị hơn 

Có điều, bạn hãy nhớ rằng, phần lớn các nhà văn không thể sống được chỉ bằng tác quyền. Bạn phải viết một cuốn sách thuộc hạng bán chạy nhất mới mong vớ bở được. Mặc cho nó có xảy ra hay không thì việc viết vẫn là một hình thức diễn đạt kỳ vĩ theo sở thích của nhà văn mà chẳng có gì để mất. 

Nguyên tắc hướng dẫn đơn giản khi khởi viết một cuốn sách là viết điều bạn muốn viết. Trước hết là phải thích thú và ham mê. Cách tốt nhất là làm việc từ ý tưởng hoặc khái niệm trung tâm, rồi triển khai nó thành nhiều phần. Cứ thế mà viết. Có thể phải mất nhiều thời gian, có khi nhiều năm để phát triển từ khái niệm đến những dòng đầu tiên, nhưng điều quan trọng là chỉ tiến hành khi cảm thấy cần viết. 

Khi còn là một thanh niên 26 tuổi đầy bẽn lẽn. Frank đã đặt bản thảo đầu tiên của mình trên bàn của một trong những nhà xuất bản lớn nhất và nhã nhặn hỏi Oliver Twist: “Thưa ngài, ngài có muốn in cuốn sách của tôi không?” Thật bất ngờ khi họ trả lời là muốn – mặc dầu câu trả lời phải mất 6 tháng. 

Bây giờ thì chúng ta biết rằng sự chạm trán lần đầu đâu phải lúc nào cũng oái oăm. Tất nhiên không phải ai cũng may mắn như Frank. Đối với một nhà văn mới, việc bị nhà xuất bản khước từ vài tác phẩm đầu tiên đâu phải chuyện hiếm. Như trường hợp Stephen King – nhà văn hái ra tiền của nước Mỹ. Ông kiếm trên 25.000.000 mỹ kim một năm. Vậy mà ông đã phải viết tới ba cuốn sách trước khi được chấp nhận cuốn đầu tiên. Những lần bị khươc từ chỉ là chuyện bình thường và chuyện dễ hiểu trong công việc làm ăn. Có tác giả nhận được tổng cộng 743 lá thư từ chối – thật là một kỹ lục Guiness của thế giới. 

Điều khó nhầt cho tất cả các nhà văn là khi cầm bút lên và khởi viết. Hãy thu xếp thời gian viết trong ngày. Có thể là lúc tờ mờ sáng hoặc cũng có thể là lúc đi trên xe buýt hay xe điện tới sở làm. Một cuốn tiểu thuyết trung bình có khoảng 750.000 từ, nếu bạn viết chừng 500 từ một ngày, bạn sẽ hoàn thành nó trong vòng 6 tháng. 

Thời gian viết có thể là lúc cô độc để bạn có thể diễn đạt đầy đủ những suy nghĩ của bạn. Đề ra kế hoạch hàng ngày là viết được 500 hay 1.000 từ và giữ đúng nhịp độ ấy. 

Viết một cuốn sách giống như chạy maratông – không phải cuộc đua nước rút 100 mét. Hãy sắm chiếc vi tính và chương trình xử lý văn bản. Vấn đề không phải là tốn kém nhưng nó tiết kiệm thời gian cho bạn đáng kể. 

Trước khi bỏ ra quá nhiều thời gian cho một cuốn sách, bạn phải tin tưởng rằng nó sẽ có nhu cầu. thường tốt hơn lúc đầu nên trao đổi với nhà xuất bản, nhà phân phối hay những người bán lẻ xem, tất cả những người ấy có chia sẻ hay không nguồn cảm hứng về đề tài của bạn. 

Bạn phải thuyết phục nhà xuất bản ý tưởng hoặc bản thảo của bạn (nếu bạn đã hoàn thành) là tác phẩm đáng đầu tư vào. Hãy tự tiếp thị một cách có bài bản niềm hăng say, ý tưởng của bản thảo đề cương của bản thảo 

Đừng ký hợp đồng với nhà xuất bản mà không hiểu họ sẽ làm gì cho bạn. Đừng quá vội vui mừng mà quên tìm hiểu về quyền lợi và đặc quyền của bạn. Nhưng cũng nhớ rằng chẳng ai sẵn sàng ký hợp đồng với bạn nếu họ không thấy mối lợi trong đó. Tất nhiên chẳng có gì là sai trong những việc trên nhưng không được mất cảnh giác, vấn đề là phải thật sự công bằng. Thông thường thì tác giả được hưởng từ 7.5% đến 15% tiền bản quyền trên giá bán lẻ sách, 10% là mức chỉ tiêu. 

Tác quyền về kịch bản thì lại khác vì kịch là để trình diễn chứ không như sách, tác giả sẽ nhận tiền bản quyền của nhà hát (tính trên tổng doanh thu), thường là 10% 

51 cách kiếm tiền dành cho trẻ em 

Trẻ em cũng có nhiều cơ hội kiếm tiền như thu gom chai lọ và các hộp nhôm, những việc làm ở nhà như vẽ thiệp Giáng sinh, sinh nhật, lễ tết; hoặc việc cắt cỏ, dọn dẹp vườn….. Tất cả đều kiếm ra tiền. Hãy nhắm vào những gia đình có hai vợ chồng đều đi làm. Chúng tôi có người kiếm ra được tiền triệu từ việc thu gom chai lọ, hộp nhôm và những phế liệu khác (Ve chai). Đúng đấy tiền triệu chứ chẳng chơi! Mà công việc thì rất đơn giản chỉ cần tìm nguồn và nhắm xem mình tìm đuợc những gì trong đó, - đóng rác rưởi ấy! ở các kỳ thể thao, công trình xây dựng, sân trượt băng, bãi biển và những khu vực tương tự. Biết kẻ nên cơ đồ nhờ vào việc ấy! Riêng ở trẻ, chúng tôi biết có những em học sinh kiếm hàng trăm ngàn mỗi tuần nhờ thu gom hộp nhôm 

Vấn đề là hãy bắt tay vào việc. Tiền đẻ ra từ những công việc quanh quẩn ấy chứ không cần phải kiếm đâu xa. Sao không bắt đầu đề mắt vào đóng lon rác rưởi ấy!

Tư vấn marketing Trích đăng từ "7 cách làm giàu"

Monday, April 22, 2013

Kỹ năng làm giàu: Xử sự với tiền bạc như bạn

[Thư viện marketing] "Có tiền và sẵn tiền để mua những gì mình cần là điều tốt, nhưng đôi lúc xem xét lại và biết rõ rằng bạn không đánh mất những gì mà tiền không mua được, ấy cũng là điều tốt không kém" - Horace Mortimeer 

Từ xa xưa con người, đã bị đồng tiền mê hoặc, Ngày nay, hơn bao giờ hết, tiền trở thành vật trung gian để đánh giá sự thành đạt của con người. Tất nhiên giá trị của đồng tiền không phải tự thân nó hiện hữu ở vật mà nó mua được. Có điều khi xã hội phức tạp hơn, thì ý nghĩ cho rằng ‘đồng tiền là tốt’ đã kém đi sức lôi cuốn nên chẳng lạ gì mà đã phát sinh được một số huyền thoại về tiền.

TIÊU ĐIỂM
  1. Hãy quên đi những huyền thoại về tiền bạc đã từng trì trệ bạn 
  2. Tiền bạc không tốt, cũng chẳng xấu – xấu tốt tuỳ cách sử dụng tiền của bạn 
  3. Có dư giả bạn mới mong giúp được người khác vì lá rách sao dùm được lá rách 
  4. Tiền là bạn 
  5. Thành công về tài chính sẽ vững như kiềng ba chân: Trước tiên bạn phải làm ra tiền, thứ đến phải biết tiết kiệm và sau hết phải biết đầu tư khôn ngoan.
1. HUYỀN THOẠI SỐ MỘT:  “Tiền đâu quan trọng:” 

“Nó quan trọng lắm lắm chứ, thật sự là rất quan trọng, nếu không có nó làm sao bạn mua được thực phẩm, lấy đâu ra nhà để ở, tiền đâu học hành, chữa bệnh khi ốm đau. Tiền là điều quan trọng cho người sống trong xã hội văn minh hiện nay. Nếu cứ tranh luận và phân tích cặn kẽ về tác động của nó để rồi cho rằng nó chẳng quan trọng như những thứ khác thì thật là một điều ngớ ngẩn. Chẳng có ai thay thế tiền bạc trong lĩnh vực hoạt động của nó.” - Earl Nightingale

Thiếu tiền, - Chúng ta mất đi những điều chúng ta cần để tạo ra một cuộc sống hạnh phúc và thỏa mãn. Rõ ràng, có những thứ không thể mua được bằng tiền – chẳng hạn tiền có thể mua được bạn bè chứ không mua được tình yêu. Điều quan trọng là phải nhận ra ưu điểm và những giới hạn của nó. 

2. HUYỀN THOẠI SỐ 2: “Tiền không làm cho bạn hạnh phúc”. 

Có những thứ do đồng tiền mang lại có thể làm cho nhiều người cảm thấy hạnh phúc đấy chứ. Chẳng hạn có tiền để cho kẻ khó, có tiền để ăn học. Có tiền để vui chơi, có tiền để chữa bệnh. Tiền bạc cho bạn có thể tự do thực hiện những điều làm cho bạn hạnh phúc. Khi có tiền, bạn sẽ sống thoải mái hơn, và tạo cho con cái bước khởi đầu đi vào cuộc sống thuận lợi hơn. Đó là tất cả những điều mà bạn có thể mang lại cho bạn. Và sự thật ấy đã nói lên rằng tiền bạc chẳng là gì nó chỉ là một tên đầy tớ. Nó là phương tiện giúp chúng ta sống khá hơn, nhìn xa trông rộng hơn, và nhân ái hơn. 

Nếu bạn còn chưa tin rằng tiền là một thứ gì đáng ước ao, thì bạn hãy xem xét lời bình giải sau đây của một bạn đọc. 

“Tôi thật chán ngáy cho cuộc sống của mình. Nghèo đúng là một cái tội. Thu nhập của tôi cố định vì trình độ quá hạn chế. Ước chi tôi có thể kiếm được nhiều tiền hơn, thế nhưng điều kiện thì có hạn, làm sao có được cơ hội”. 

Những lời trên là thật đối với những ai đang phải vật lộn với những nhu cầu tối thiểu. Đối với những người quá nghèo, cuộc sống đúng là một cuộc chiến vô vọng, khó mà vượt thắng nổi. 

Điều ấy lại càng bất hạnh hơn khi người thốt ra những lời ấy lại là một thanh niên 31 tuổi, sống trong một đất nước thuộc dạng phồn vinh nhất thế giới. Nhưng điều may mắn là anh ta còn trẻ nên vẫn còn đủ thời gian để Làm Giàu. Anh ta còn có thể tìm lại được lòng tự trọng và còn có hy vọng hướng về tương lai. 

Nếu bạn nghĩ giàu chẳng hơn gì nghèo, thì bạn thử hỏi mấy ai đang giàu lại muốn mình nghèo đi hoặc biết bao con người nghèo khó đang ước ao được giàu. 

3.HUYỀN THOẠI SỐ BA: “ Giàu đâu phải chuyện dễ” 

Vì khổ nổi là tôi đang sống trong một đất nước mà cơ hội làm giàu thật khó. Đâu phải thế - việc thành đạt về tiền tài dễ như bước bảy bước, mỗi bước là một trong bảy cách làm gìau. Phần khó nhất ấy là dấn mình bước cái bước đầu tiên. Ai mà chẳng mơ ước được giàu sang, nhưng chỉ có những ai biết biến cái mộng ước đó thành hành động, thì người ấy sẽ gặt hái được thành quả 

4.HUYỀN THOẠI SỐ BỐN: “Tôi phải làm việc cất lực mới mong giàu được” 

Vô nghĩa! Vậy bạn nghĩ rằng một người kiếm được 300.000.000 đồng một năm thì họ phải làm việc vất vã gấp 10 lần người kiếm được 30.000.000 đồng một năm à? Sự thật đúng là người giàu làm việc nhiều hơn nhưng thường thì họ vui vẻ làm việc và họ vui hưởng những thành quả của họ 

Thử hỏi có ai bỏ thời giờ suy nghĩ làm cách nào để gia tăng thu nhập. Ngay cả những người thu nhập trung bình cũng có thể trở nên giàu có mà đâu cần phải làm việc 12 tiếng một ngày, 7 ngày một tuần đâu. Giá như họ biết áp dụng từng bước trong bảy cách làm giàu, thì bất kỳ ai – kể cả những người có thu nhập khiêm tốn , vẫn có thể an toàn về mặt tài chính. Một trong những bí quyết làm giàu là liên tục cải thiện các kỹ năng của mình, vì chỉ có thế bạn mới tăng tiến được khả năng kiếm tiền. 

5.HUYỀN THOẠI SỐ NĂM: “Chỉ những bác sĩ, luật sư, kế toán và những đại thương gia mới mong làm giàu được thôi” 

Chẳng có nghề nào là nghề “đúng” để làm giàu cả. Người giàu thuộc đủ mọi thành phần và mọi nghề nghiệp. Có khi chính những người xem chừng ít hy vọng làm giàu lại là những người rất giàu. Bạn đâu thể phán đoán sự giàu có qua chiếc xe họ lái hay áo quần họ mặc được. 

Sự thật, những người có chuyên môn và đại thương gia đều có thu nhập cao, nhưng đâu có gì bảo đảm là họ giàu hay họ sẽ giàu. Người có thu nhập cao thì dễ giàu, nhưng có gia tăng được thu nhập mới là cách độc đáo trong bước đường làm giàu.

6.HUYỀN THOẠI SỐ SÁU: “Chỉ những người có số đỏ mới mong giàu nổi” 

Thành đạt về tiền bạc hiếm khi nhờ số đỏ, kể cả trúng số, hưởng gia tài, lấy được chồng (vợ) giàu, dù rằng may mắn cũng đóng một phần, nhưng số may hiếm khi giữ được sự giàu có. Đã có bao tấm gương về những triệu phú nhất thời, trong đó những kẻ trúng số là điển hình nhất. Nhiều trường hợp có tiền theo kiểu ấy liền sa vào nhiều thứ cám dỗ, sắm xe mới đi du lịch, tân trang nhà cửa và nhiều thứ khác nữa tha hồ mà vẽ ra. Hiếm những con người có tiền như vậy mà khá hơn về mặt tài chính. 

Thành đạt đâu phải là điều xảy ra ngẫu nhiên. Phần lớm những con người giàu có thành đạt là nhờ họ đã biết hoạch định. Vận may của một vận động viên chính là chỗ anh (cô) ta tập luyện nhiều giờ hơn là những ai chỉ tập được chăng hay chớ, đúng vậy không nào? Vận may là khi một người luôn tìm sự tăng tiến hơn là một anh công nhân làm việc một cách lấy lệ chứ? 

Phần lớn những người giàu có là những người kiên trì và tận tụy nhiều năm tháng. Họ cố gắng tìm tòi cách nào đó để cải thiện kỹ năng và học tập sự thành đạt của người khác. Sự hoạch định ấy đã khởi sự từ những tháng năm thiếu thời, nghĩa là từ rất sớm. Nhưng nói thế không có nghĩa là lúc nào cũng quá trễ để bắt đầu. Chỉ có điều, bạn chuẩn bị càng sớm, bạn càng dễ thành đạt. 

7.HUYỀN THOẠI SỐ BẢY: “Tiền tài và sự tham lam là hai từ giống nhau, nhưng chỉ phát âm khác nhau mà thôi” 

Huyền thoại này đã từng được bộ phim Phố Uôn (Thị trường tiền tệ Mỹ), tán tụng qua nhân vật chính Michael Douglas do Gordon Gecko thủ vai, hô lên rằng. “Sự tham lam là tốt. Sự tham lam là đúng…”. 

Xin đừng nhầm lẫn tham lam với tiền bạc. Tham lam là không tốt. Tham lam là đồi bại, nó đánh mất tín đáng được tôn trọng, nó xúi dục con người thực hiện những điều không nên làm. Tiền bạc mua thế lực và thế lực là một sự khống chế. Với tiền bạc một thương gia có thể tác động các nếm trải, các phong cách, các quan điểm và trên hết là cách tiêu xài lợi tức thế nào. 

Tiền bạc thì rất tốt. Tiền cho chúng ta tự do lựa chọn. Nó mang lại những điều giúp chúng ta thoải mái và cảm thầy hài lòng. Nó kiến tạo sự đánh giá về mình và lòng tự trọng, rõ ràng nó thăng hoa chất lượng cuộc sống và hạnh phúc gia đình cùng bạn bè. 

Những phê phán về tiền bạc là đúng khi người ta nói rằng, chỉ vì chạy theo sự giàu sang mà khiến mình hư hỏng và tai hại. Rõ ràng nhiều người rơi vào con đường truỵ lạc là do tiền. Biết vậy, bạn nên tránh. Chứ còn nguyền rủa tiền chẳng khác gì đỗ lỗi cho xe cộ gây ra tai nạn, tử vong. Lỗi ấy đâu phải tại chiếc xe mà là do người lái chứ. 

Bên cạnh những gương xấu do việc sử dụng tiền bạc, cũng có bao tấm gương cho thấy những con người đã dùng tiền bạc để giúp đỡ kẻ khác. Hãy noi theo những con người ấy một khi bạn có tiền dư giả, như hỗ trợ phong trào thể thao địa phương, đóng góp vào những đề án môi trường, phân phát học bổng và nhiều việc thiện khác nữa. Hãy làm như vậy và bạn sẽ thấy việc thành đạt của bạn đã mang lại cho bạn niềm hạnh phúc vô bờ bến. Chúng ta phải thừa nhận rằng tiền là một phần tất yếu của xã hội và nó có thể mua được nhiều thứ giúp cho cuộc sống của chúng ta và của cả người khác được dễ chịu hơn. 

8.HUYỀN THOẠI SỐ TÁM: “Hiện nay làm ra tiền khó hơn trước đây” 

Cơ hội ở khắp mọi nơi. Mọi thứ bạn thấy được đều có thể có cơ hội trong đó. Hãy tin như vậy và bạn chẳng bao giờ thiếu tiền. Tôi biết một cậu thiếu niên 17 tuổi luôn kiếm được tiền trong bất cứ việc gì mà cậu ta nhúng vào. Từ những chuyện nhỏ nhặt nhất mà mọi người không để ý tới, chẳng hạn như việc thu lượm những trái thông để bán làm chất đốt dưới dạng đóng gói cẩn thận. Những người hưởng lương hưu, những người lãnh tiền trợ cấp lúc nào cũng chật chờ mua thứ nhiên liệu sạch và tiện lợi ấy cuả cậu! Nói trắng ra là quanh bạn có hàng trăm cơ hội lúc nào cũng chờ sẳn. Điều cần thíết là bạn phải có năng lực và sáng tạo để hành động. 

9.HUYỀN THOẠI SỐ CHÍN: “Cảnh nô lệ đã thành quá khứ” 

Cảnh nô lệ vẫn còn đó và có khi còn nhiều hơn nữa! Phần lớn con người đang làm việc hiện nay là những nô lệ - chẳng có gì lạ cả. Tuy nhiên mức độ bốc lột không quá quắt như trước đây nhưng cơ bản vẫn còn; Phần lớn con người là nô lệ cho những khoản nợ nần của họ. 

Giàu có giup con người thoát khỏi cảnh làm việc cực nhọc, thoát khỏi sự buồn tẻ của một tuẩn lao động 48 tiếng đồng hồ, thoát khỏi cảnh đeo đẳng quyền lợi mới, và thoát cảnh sống bám vào người khác.

Hoài bảo của mỗi người chúng ta là phải tiêu pha nhiều vốn quý và giới hạn thời gian vào những việc mà chúng ta thích làm hơn. Được thế, chúng ta phải tìm mua sự độc lập. Tiền bạc là bí quyết làm giảm nhẹ những gông cùm nô lệ. 

10.HUYỀN THOẠI SỐ MƯỜI: “Được ăn học mới mong được thành đạt” 

Chẳng có thứ gì như một loại giấy thông hành miễn phí để đạt đến thành công. Mặc dù những phẩm chất tốt giúp bạn đặt chân lên ngưỡng cửa thì vẫn còn cái đặng của số phận còn lớn hơn các đẳng cấp và văn bằng giúp bạn thành công. 

Nếu được ăn học sẽ bảo đảm thành công thì các trường đại học đã chật cứng những người giàu có nhất trong thế gian này mất. Điều này tất nhiên không phải thế. Những con người giàu có trong bất kỳ quốc gia nào thường là những thương gia với cổ phần lớn ở một hay hơn tại những công ty ăn nên làm ra, hay những nghề cần giàu ốc tưởng tượng và sáng tạo – chẳng hạn những họa sĩ truyện tranh và các diễn viên . Rất ít người là những đó có học vị. 

Đúng ra họ là những người có kỹ năng phân tích và sáng tạo, nghĩa là những kỹ năng bắt kịp những ý tưởng và những cách thức mới để thực hiện công việc. Họ biết cách làm việc khác đi và hơi khá hơn. 

Chính vì thế, thị trường việc làm hiện nay và trong tương lai chính là kỹ năng. Thị trường lao động cũng như những thị trường khác nhưng mặt hàng của nó là kỹ năng; và đó là điều bạn phải gắng mình vào nếu bạn muốn thành công. Những kỹ năng này có thể là khả năng sáng tạo, khả năng thông tin, khả năng lãnh đạo, khả năng đúc kềt từ những sự kiện hay một xu hướng, khả năng gây hưng phấn người khác.v.v.. Mục đích của việc xua tan huyền thoại cho rằng chỉ những ai được ăn học mới thành đạt giúp cho bạn thấy rằng ăn học vẫn chưa bảo đảm được thành công. Có lẽ sự giáo dục tốt nhất là việc học hỏi ở những người thành công khác, hay thường xuyên tìm tòi trong sách vở. Những điều này cho ta những tư tưởng mới và những cách nhìn mới, tư duy mới.

Sự thể đơn giản là ai cũng có tìm năng hiểu biết để trở nên giàu có, trừ những ai bị thiếu năng lực về một phương diện nào đó. 

Đừng nghĩ rằng bạn không thể giàu có được khi thấy nhiều người sáng giá hơn bạn. Tất cả những ai có sự hiểu biết trung bình đều có thể làm giàu, không nhất thiết phải xuất chúng. 

11.HUYỀN THOẠI SỐ MƯỜI MỘT:  “Tiền bạc sẽ chữa lành cảnh bần hàn

Sự nghèo nàn không là vấn đề của vốn liếng, mà nó là vấn đề của sự vô vọng. Giàu có là sản phẩm của trí khôn con người. Bí quyết của sự giàu sang là điều khiển được suy nghĩ và quan điểm của bạn vì chính suy nghĩ của bạn sẽ dẫn dắt các hành động của bạn và hành động thì sinh ra kết quả.

Chúng ta đang sống trong thời đại đầy cơ hội thế mà cái nghèo vẫn nhan nhãn như trước kia.

Việc cho tiền những kẻ khó giống như những túi đồ ăn cho người đói trong Vườn Địa Đàng 

Chúng ta hay suy nghĩ thế này, nếu một người nào đó được cho 10.000.000 đồng và một cuốn sách chứa đầy sự khôn ngoan, bạn nghĩ xem anh ta sẽ chọn cái nào? Đa số sẽ lấy 10.000.000 đồng. Đấy chính là câu trả lời vì sao người ta cứ nghèo mãi, khi mà 10.000.000 đồng kia hết, họ lại trắng tay, chẳng làm nên một lợi tức nào cả. 

12.HUYỀN THOẠI SỐ MƯỜI HAI: “Những ai nhận tin trợ cấp là những người thua cuộc.

Hầu như ai cũng có giai đoạn cần trợ giúp tài chính. Hãy nhìn nhận tiền trợ cấp cho đúng , ấy là sự hỗ trợ thu nhập trong những lúc túng thiếu. Nó không phải là dấu hiệu của sự thất bại và tuyệt đối không được coi là điều kiện vĩnh viễn.

Những huyền thoại đơn giản chỉ là những huyền thoại. Chúng được diễn giải vì đó là điều cần thiết để cảm nhận tốt về tiền bạc để tích luỹ nó.

Sự thành đạt về tài chính là gì?

Chúng ta may mắn sống trong xã hội phát triển và có những cơ hội như nhau. Vậy điều gì khác nữa mà người khác thì giàu có trong khi chúng ta lại không? 

Tắt một lời: Sự Tự Do 

Bạn chỉ cần có nhiều tiền để mua thực phẩm, quần áo, xe cộ, nhà cửa….Nhưng vượt lên những nhu cầu thiết yếu ấy để có cuộc sống hoàn hảo, đó là tiền bạc đáng giá mua sự tự do. Đối với nhiều người, đó là bí quyết gíup họ giảm bớt sự đơn điệu của cuộc sống và sự phụ thuộc vào người khác. Điều đó có nghĩa là bạn có thể dùng nhiểu thời gian hơn đề làm những gì bạn muốn thực hiện. 

Đây cũng là điều mà chúng tôi muốn đề cập tới – cho bạn sự tự do để quyết định điều bạn muốn thực hiện với cuộc sống của bạn.

Đừng để bầt kỳ ai nói rằng sự thành công về tài chính của bạn là phức tạp – không thể thế đuợc! Chúng tôi thật lòng tin vào điều ấy và biết nó là đúng sự thật, hẳn bạn cũng thấy như thế sau khi bạn đọc xong các huyền thoại này. Mọi người mạnh khỏe về tinh thần và thể chất để làm việc điều có khả năng làm giàu thật sự. Những ai quần quật suốt ngày không thể làm giàu, kể cả những người không biết gì về cách làm giàu hoặc không thực hành chúng.

Có sự trớ trêu đến nực cười về sự giàu có, những ai có nó thường không lộ ra và những ai lộ ra thường không có nó, chí ít cho đến giờ! Ngược với niềm tin thông thường, phần lớn là những người giàu không lái những chiếc xe xịn hoặc sống xa hoa mà chỉ sống như những người chòm xóm trung lưu. Những người giàu hầu như là những người làm việc với một công việc quy mô nhỏ hoặc trung bình và còn một điều ngạc nhiên hơn là nhiều người giàu trong xã hội hiện nay không phải là những người kiểm tra những khoản tiền lớn như chúng ta tưởng.


Bề ngoài, người giàu cũng giống chúng ta. Điều khác là họ kiên trì trong những nổ lực của họ và quan trọng hơn là họ chú tâm làm giàu hơn là phung phí nó. Họ có khuynh hướng tích góp và đầu tư. Đa số đều có những mục tiêu rõ ràng, họ biết đích xác họ muốn tích luỹ bao nhiêu và cần bao lâu để đạt được nó. Những người tạo được sự giàu có biết rằng 10.000.000 đồng được đầu tư từ hôm nay sẽ phát sinh thêm hàng năm cho phần đời còn lại của họ. Người giàu biết cách làm cho sự giàu có xảy ra: 
  • Họ hoạch định sự thành công của họ: Họ tự đề ra mục tiêu tự kiếm tiền, họ biết đích xác họ cần dành dụm bao nhiêu mỗi năm cho kế hoạch hưu trí của họ. Cần vạch rõ con số cụ thể vì chúng là cơ sở cho hành động 
  • Họ biến các kế hoạch thành hành động: Sau khi có kế hoạch, họ bám sát và thực hiện nó. 
  • Người giàu là người luôn có kỷ cương: Họ thực hiện kế hoạch hành động chứ không dìm mình vào khoản tiền dành cho lúc hưu trí. Họ biết rằng nếu tiêu hết khoản tiền ấy là đánh cấp tương lai của họ. 
  • Họ tự vệ chóng lại những sự cố bất ngờ: Nghĩa là họ dự phòng để đừng đánh mất điều quý hơn như nhà cửa, xe cộ. ‘điều quý hơn’ còn là khả năng để kiếm tiền. Họ xem xét điều gì có thể xảy ra, liệu việc kiếm cơm hàng ngày có làm họ đổ bệnh hoặc mất khả năng làm việc không? Hay tệ hại hơn nữa, liệu họ có bị đột tử không? 
  • Họ tránh nợ nần: người quản lý tiền bạc giỏi là người tránh nợ nần quá đáng và là người trả nợ sớm hơn nếu có thể. 
  • Họ chuyển đổi thu nhập nhất thời thành thu nhập cố định: Bằng cách dành dụm và đầu tư khôn ngoan. 
  • Họ biết phòng xa: Họ làm cách nào đó để một khoản tiền rất nhỏ sẽ tăng cao hơn. 
  • Họ tiết kiệm từng đồng tiền kiếm được. 
  • Họ ghét sự phung phí
  • Họ thích đầu tư: Vì mỗi đồng đầu tư đều sinh lợi cho họ. 
  • Họ say mê học hỏi những ai có cách làm giàu để họ càng thành công hơn. 
  • Họ có thái độ đúng đắn về tiền bạc: Không bị thúc đẩy bởi sự tham nhũng cũng không xa lánh tiền bạc như một điều hoàn toàn xấu. 
  • Họ không tiêu pha nhẹ dạ và bốc đồng: Giới hạn việc tiêu pha vô ích. 
  • Họ không bị dư luận chi phối nhưng sẽ đầu tư theo sự tin tưởng riêng. 
  • Họ luôn đi tìm cơ hội để làm ra thật nhiều tiền và dành dụm được nhiều hơn. 
  • Họ ý thức khi hành xử đồng tiền: Kiếm tiền là việc ưu tiên nhưng không đánh mất niềm vui sống. 

Truyện ngụ ngôn về chiếc ghế ba chân.

Nhiều người cho rằng việc thành đạt về tài chính đâu phải chuyện dễ - không phải thế đâu. Truyện ngụ ngôn sau đây giúp lý giải điều ấy. 

Ngày xửa ngày xưa có ba thợ thủ công lành nghề. Ngày nọ nhà vua triệu tập cả ba người và yêu cầu từng người nghỉ cách để tạo ra chiếc ghế ba chân thật hoàn hảo (vì nhà vua đang cần). Nhà vua tuyên bố. “ai trong các khanh làm được chiếc ghế ba chân hoàn hảo nhất sẽ được thưởng vô số ngọc ngà châu báo và được tôn vinh khắp nước. Còn hai kẻ thua cuộc sẽ làm mồi cho sư tử. 

Cả ba đều là những trung thần nên họ muốn làm hài lòng quân vương (đồng thời họ cũng chẳng muốn mình trở thành mồi cho sư tử).

Anh thợ thứ nhất vội bắt tay vào việc để trở thành người đầu tiên làm vui lòng nhà vua và anh ta đã chế ra chiếc ghế một chân đỡ lấy mặt ghế tròn. Anh ta hãnh diện đệ trình sản phẩm của mình: “Tâu bệ hạ hạ thần kính dâng bệ hạ chiếc ghế hoàn hảo.” Lúc đầu nhà vua tỏ ra rất hài lòng- đúng là công trình của một bậc thầy. Nhưng rồi nhà vua hỏi, “ngồi cách nào đây?” 

“ Tâiu bệ hạ,” người thợ tự tin trả lời và biểu diễn cho nhà vua xem. Nhưng khi anh ta vừa ngồi lên thì chiếc ghế đổ kềnh và anh ta nằm sóng sượt trên nền nhà. Thế là anh ta bị quẳng vào chuồng sư tử đúng như lời nhà vua đã nói. 

Ngừơi thợ thứ hai biết tin tai họa của người thợ đầu nhưng nghĩ rằng anh là người tin thông hơn. Anh ta đã có cách. Chiếc ghế hai chân hẳng sẽ vững hơn chiếc ghế một chân và chịu được sức nặng của đức vua, kể cả khi trên người nhà vua đầy ngọc ngà châu báo. 

Sau khi làm xong chiếc ghế,anh ta dâng lên nhà vua, và tự hào đây là chiếc ghề hoàn hảo của mình. 

Đúng là một công trình tuyệt vời và chắc chắn nó vững hơn chiếc ghế một chân. 

Nhà vua phán, “Tuyệt lắm”. Nhưng ngồi cách nào đây? 

“Tâu bệ hạ”, anh thợ thứ hai tâu, nó còn mạnh hơn cả bản thân Hercules nữa! xin bệ hạ hãy xem…” 

Nhưng khi anh thợ ngồi lên, anh ta chẳng giữ nổi thăng bằng và ngã sắp mặt xuống nền nhà. Nhà vua nổi giận và truyền ném anh ta vào chuồng sư tử. 

Anh thợ thứ ba suy nghĩ rất lâu cách chế tạo chiếc ghế hoàn hảo và đã học được những lỗi lầm của hai anh bạn trước: Chiếc ghế hoàn hảo phải chắc hơn chiếc ghế đầu và phải vững hơn chiếc ghế của anh bạn thứ hai.

Với tài khéo léo của mình anh ta chế ra chiếc ghế ba chân được bố trí sao cho chúng chia điều trọng tải và cân bằng hoàn hảo sức nặng quanh tâm của nó. 

Anh ta vào cung và khiêm tốn tâu, “tâu bệ hạ” hạ thần xin kính dâng bệ hạ sản phẩm mà bệ hạ đang mong muốn.” 

Đến lúc này thì nhà vua chẳng còn tin vào tài khéo léo của những tay thợ thủ công nữa. Hai kẻ trước đã khoắc lác về sản phẩm của mình rồi. nhưng rồi nhà vua cũng sẵng giọng hỏi, nhưng ngồi làm sao đây!

“ Tâu bệ hạ, hạ thần nghĩ rằng tự bệ hạ xét đoán được. “và nhà vua thận trọng ướm thử vài lần. Chà chà tốt đấy! nó vừa vững vưà chắc. Đúng là tay thợ bậc thầy. Vậy như trẫm đã hứa, giờ khanh muốn bao nhiêu vàng bạc châu báo tuỳ thích và sẽ được tôn vinh khắp nước. 

Sự thể là: Nhà vua thì hài lòng với chiếc ghế ba chân còn người thợ thủ công trở nên giàu có và nổi tiếng. Hàng ngàn chiếc ghế được sản xuất….và người thợ sung sướng suốt đời. 

Thành công về tài chính sẽ vững như kiềng ba chân. Trước tiên bạn phải làm ra tiền, thứ đến phải biết tiết kiệm, và sau hết phải biết đầu tư khôn ngoan. 

Làm giàu giống như chiếc ghế ba chân: Chân thứ nhất là nhu cầu kiếm tiền, chân thứ hai là biết dành dụm đồng tiền mà bạn đã làm ra và chân thứ ba là đầu tư những khoản tiền dành dụm ấy một cách khôn ngoan. 

Cũng như anh thợ đầu, nhiều người nôn nóng tạo sự giàu có và nghĩ rằng cứ kiếm được nhiều tiền hẳn sẽ thành công về tài chính. Tất nhiên chẳng phải như vậy, trừ khi một phần tiền làm ra phải biết để dành và những đồng tiền ấy phải được đưa vào hoạt động.

Lại có những người dành dụm được chút đỉnh nhưng vẫn không giàu vì họ đầu tư kém và đánh mất những gì mà mình dành dụm được.

Chỉ một số nhỏ dân chúng giống như người thợ thủ công thứ ba. Họ làm ra nhiều tiền hơn, họ tiết kiệm từng chút những gì họ làm ra và họ đầu tư những khoản dành dụm ấy một cách khôn ngoan sao cho chúng thật vững vàng và tạo nền tảng cho sự thành công về tài chính và luôn được an toàn.

học marketing Trích đăng từ "7 cách làm giàu"

Wednesday, February 20, 2013

Alan Phan nói chuyện Tiền

[Học marketing] Với 43 năm kinh nghiệm kinh doanh tại Mỹ và Trung Quốc, việt kiều - Tiến sỹ Alan Phan đã có những câu chuyện khá thú vị xung quanh việc kiếm tiền và cách tìm niềm vui và sự nghiệp qua việc kiếm tiền...

Câu chuyện thứ nhất: Trắng tay là lúc động não nhiều nhất

Trong 43 năm bươn chải cuộc sống với nhiều thăng trầm đã đưa tôi trải qua nhiều cung bậc cảm xúc. Không phải lúc nào tôi cũng có tiền. Thậm chí có những thời gian tôi trắng tay như hồi năm 1975, tôi cùng vợ con quay lại Mỹ lần 2 khi trong túi chỉ vẻn vẹn 400USD. Hay như năm 1983, tôi gần như mất hết vốn trong một dự án bất động sản, và tôi đã ra khỏi nhà chỉ với một valy quần áo!

Lúc đó, tôi không suy nghĩ nhiều về vấn đề mình đang đối diện mà luôn nghĩ tới con đường tôi sẽ phải đi trong tương lai. Mình không có gì thì phải bắt đầu ra sao. Tôi nhận thấy đó là những lúc tôi thường hăng hái và động não nhiều nhất với khát vọng vượt qua tình thế gay go này. Còn khi tôi có tiền có khi là là những lúc tôi hay buồn bã nhất vì cảm thấy cô đơn, buồn chán. Với tôi, hành trình vượt qua nghèo khó đôi khi còn lý thú hơn là sống để mua sắm. Vì thế, tôi luôn luôn tìm cách thay đổi mình để cho cuộc sống thú vị hơn, cũng như để tìm thấy sự đam mê của mình trong công việc.

Câu chuyện thứ hai: Từ chức vì muốn phiêu lưu

Từ 1/1/2013, tôi sẽ từ chức vị trí Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa. Viasa là một quỹ riêng tư của 3 gia đình thành lập từ 2002. Có thể nói doanh thu trong 10 năm hoạt động của Viasa không đến nỗi nào nhưng tôi nhận thấy bắt đầu đang có sự yếu kém đi vì lối quản trị bảo thủ và chiến thuật trọng sự an toàn, không thích hợp lắm trong một môi trường nhiều thay đổi và cần sáng tạo. Bên cạnh đó, Virus của căn bệnh “làm vừa đủ để khỏi bị đuổi” đã lan truyền nặng và mục tiêu vì doanh thu hay lợi nhuận đã bị bỏ sót để chăm chú vào lợi ích cá nhân.

Tất cả những điều đó đã dập tắt niềm đam mê, hưng phấn của tôi như lúc đầu ở đây và nó đã khiến tôi quyết định chuyển hướng. Hơn nữa, việc lựa chọn thời điểm thay đổi là rất quan trọng. Sớm hay muộn vài tháng cũng có thể làm mất cơ hội kiếm tiền. Tôi nhìn năm 2013 là sự khởi đầu của một hành trình mới với những cuộc phiêu lưu, khám phá đầy thú vị…

Câu chuyện thứ ba: Thụ động và lười biếng sẽ “trói” giới trẻ Việt Nam

Tôi đã nói rất nhiều với các bạn trẻ ngày hôm nay về một hình ảnh: Trong một thân xác con người, phần từ cổ xuống dưới là thể hiện những cơ bắp. Những người sử dụng cơ bắp này để kiếm tiền thì giỏi nhất ở nước Mỹ cũng chỉ kiếm được khoảng 20-25USD/giờ. Trong khi đó, phần từ cổ trở lên là trí tuệ thì dường như là vô giới hạn. Đó mới là tài sản mềm, là giá trị thực sự mà tôi muốn các bạn trẻ ngày nay hướng tới để thích nghi với một nền kinh tế đang vận chuyển theo hướng dựa trên tri thức, chứ không phải dựa trên những tài sản cứng.

Nhân đây tôi cũng chia sẻ một thực tế rằng các bạn trẻ Việt Nam lớn lên trong một xã hội tương đối khép kín, tư duy khó chấp nhận những gì mới mẻ, những gì có thể nói là thách thức đối với những suy nghĩ cổ truyền. Họ đóng mình trong một cái hộp và cứ loay hoay trong đó không thoát ra được. Tôi luôn nhắc thế hệ này phải nghĩ những gì đang diễn biến ngoài cái hộp. Bên cạnh đó, người trẻ Việt Nam khá thụ động, có thể nói là lười biếng, ngay cả khi so sánh với các láng giềng ASEAN.

Tôi đi dạy ở nhiều nơi và thấy sinh viên Châu Á nói chung thụ động, không muốn động não nhiều để đi tìm tài liệu, góc cạnh, tư duy…. Đa số các sinh viên ở bên Mỹ thích đọc, lúc nào trên tay cũng có quyển sách hay máy tính thì sinh viên Việt Nam có vẻ là thích cà phê, tán gẫu…

Câu chuyện thứ tư: Con 14 tuổi cho đi làm để kiếm tiền mua xe hơi

Ở nước ngoài, bố mẹ để con cái tự tư duy về cách suy nghĩ, tìm học. Do đó, những đứa nào cảm thấy thích thú trong việc kiếm tiền thì có thể kinh doanh rất sớm. Còn những đứa khác thì cũng tự lập hơn so với những bạn cùng trang lứa ở Việt Nam.

Ví dụ, khi con trai tôi lên 14 tuổi, nó ước mơ có một chiếc ô tô cho riêng mình. Dĩ nhiên, tôi có thể sẵn sàng mua cho con một chiếc xe. Nhưng dù mới 14 tuổi, cậu ta đã thực hiện một kế hoạch rất nghiêm túc, đó là buổi sáng đi bán báo, buổi chiều đi làm nhân công quét dọn trong một siêu thị. Sau 2 năm, thằng bé đã dành đủ tiền mua lại chiếc xe Mustang cũ với giá 5.000USD vừa đúng thời gian cậu ta đủ tuổi để lái xe ở Mỹ (16 tuổi). Số tiền này dù không lớn …nhưng thằng bé rất quý trọng chiếc xe đầu đời vì đây là tiền mồ hôi nước mắt mà nó tự kiếm được. Đó là tinh thần của những đứa trẻ được ảnh hưởng từ nền giáo dục Âu Mỹ, tự do và tự lập.

Câu chuyện thứ năm: Kiếm tiền mà không nghĩ đến tiền

Để kiếm tiền, theo tôi, giới trẻ hãy quên chuyện nghĩ đến tiền mà thay vào đó là hãy nghĩ tới công việc của mình cùng với sự đam mê, nhiệt huyết cho công việc đó. Đến lúc nào anh đã làm được một việc gì thành công, một việc gì giỏi, hoặc một kiến thức chuyên sâu ở bất cứ ngành gì thì tiền sẽ tự tìm tới. Hãy tạo ra những thành quả tốt nhất bằng tất cả những kỹ năng có thể.

Sau cùng là giữ niềm tin vào chiến thắng. Tiếp tục thẳng tiến, đừng sợ sệt hay rụt rè. Chúng ta còn cả một thế giới mới để chinh phục.

Theo Lan Hương
Nguồn: Dân trí

GS Hoàng Tuỵ: Lực cản sự phát triển của người Việt

[Học marketing] Cần nhận thức rõ những điểm yếu trong con người Việt Nam, tìm ra nguyên nhân để từ đó có cách hạn chế và loại trừ.

Để cải thiện thực trạng vốn xã hội của chúng ta, có hai vấn đề nổi bật cần lưu ý: Một là đánh giá đúng kết cấu nền tảng xã-hội-tâm-lý biểu hiện ở các đặc trưng tính cách, phong tục, tập quán, cách suy nghĩ, lối sống của người Việt. Thứ hai là xem xét tình trạng phát triển của những tổ chức tự nguyện của người dân trong sinh hoạt của cộng đồng bên ngoài thị trường và Nhà nước.

Trí tưởng tượng "khiêm tốn"

Về vấn đề thứ nhất, đã có nhiều người bàn về những điểm mạnh, yếu, những cái hay, dở của người Việt. Ở đây tôi chỉ muốn nêu lên một số nhược điểm tính cách mà theo tôi có tầm ảnh hưởng lớn đến sự phát triển của văn hóa, khoa học, giáo dục.

Cách đây hơn 10 năm, trong một hội thảo về đặc trưng văn hóa dân tộc ở TP. HCM tôi có nhấn mạnh yếu kém của người Việt về đầu óc tưởng tượng. Nói cho chính xác, trí tưởng tượng của người Việt không thuộc loại xuất sắc trên thế giới. Nhận xét đó có thể chạm tự ái dân tộc của nhiều người, nhưng tôi nghĩ đó là thực tế chúng ta cần thẳng thắn nhìn nhận.

Điều này thật ra cũng chẳng có gì lạ đối với một dân tộc bị đô hộ hàng nghìn năm, triền miên phải chống nhiều kẻ thù xâm lược lớn hơn, mạnh hơn gấp bội. Tất nhiên trí tưởng tượng của dân tộc chỉ có thể phát huy mạnh mẽ trong chiến tranh giữ nước. Nhưng cũng chính vì thế trí tưởng tượng của người Việt bị hạn chế trong nhiều lĩnh vực khác của đời sống bình thường.

Chẳng hạn, trong kiến trúc truyền thống, ta không có công trình nào tầm cỡ như Angkor Wat của người Khmer. Trong kho tàng văn học, những tác phẩm hay nhất của ta cũng lấy cốt truyện dựa theo Tàu. Ta ít có những pho truyện lớn, với nhiều tình tiết phức tạp hay ý tưởng kỳ lạ độc đáo, lôi cuốn người đọc vào những thế giới tưởng tượng nửa thực nửa hư như ở nhiều nền văn học lớn khác trên thế giới.

Hoàn cảnh lịch sử cũng đã giam hãm ông bà ta quá lâu trong lối học từ chương khoa cử, nên tư duy bị gò bó. Chúng ta thiếu những nhà tư tưởng lớn, những triết gia tầm cỡ nhân loại. Tóm lại, gia tài để lại về trí tưởng tượng sáng tạo của chúng ta phải nói là khiêm tốn.

Trong thời đại kinh tế tri thức, đây là một nhược điểm mà nếu không cố gắng khắc phục nhanh, ta sẽ luôn ở thế yếu trong sự cạnh tranh với thế giới. Einstein từng nói một câu nổi tiếng: "Trí tưởng tượng còn quan trọng hơn tri thức." Mới nghe tưởng như một nghịch lý nhưng thật ra là chân lý rất sâu sắc.

Ý nghĩa thời sự của chân lý đó là: Học để hiểu, để nhớ, để mở mang kiến thức là rất cần thiết, nhưng chỉ đủ để làm theo, đi theo, chứ hoàn toàn chưa đủ để khám phá, sáng tạo; mà người ta không thể khám phá, sáng tạo với một trí tưởng tượng nghèo nàn.

Coi pháp luật "có cũng như không"

Nhược điểm thứ hai cần nói đến ở người Việt là thiếu tinh thần kỷ luật và ý thức gắn kết cộng đồng. Trên thế giới người Đức nổi tiếng về hai đức tính đó, đặc biệt về tính kỷ luật chính xác. Người Trung Quốc, người Do Thái cũng nổi tiếng về tinh thần gắn kết cộng đồng. Còn người Việt chúng ta thì quá yếu về hai đức tính đó.

Nhiều chuyện tiếu lâm trong dân gian xung quanh việc này không phải không có cơ sở. Ngay những việc rất nhỏ trong giao thông đường phố cũng thấy rõ ứng xử khác nhau của người Việt và người Đức: Khi đèn đỏ, mặc dù nhìn quanh không thấy có xe cộ qua, người Đức vẫn kiên nhẫn đứng đợi, còn người Việt thì thường sẽ tranh thủ vượt.

Tính cách này ảnh hưởng sâu sắc tới sự phát triển khoa học, công nghệ, và xây dựng công nghiệp. Nền văn minh hiện đại đòi hỏi mọi người phải tuân thủ nghiêm ngặt các quy trình, nề nếp đã được chuẩn hóa chính xác để bảo đảm sự vận hành nhịp nhàng tối ưu của xã hội.

Thế mà đã có biết bao công trình xây dựng, nhà máy trên đất nước ta vừa mới khánh thành đã phải liên tục sửa chữa, thậm chí làm lại, chỉ vì sự cẩu thả trong việc tuân thủ các quy trình, các chuẩn mực từ thiết kế đến thi công. Đáng nói nhất là ý thức tôn trọng luật pháp chưa thành thói quen hằng ngày ngay từ các quan chức, khiến trong xã hội có nhiều tình huống tưởng như không có luật pháp, rất nguy hiểm.

Thói giả dối và thiếu cầu thị

Nhược điểm thứ ba là thiếu tinh thần học hỏi, thực sự cầu thị. Nhược điểm này của người Việt được thể hiện rõ nhất nếu chúng ta đối chiếu với người Nhật để thấy hết sự tương phản. Người Nhật có tinh thần khiêm tốn học tập cái hay của người khác và ít có thói chủ quan tự mãn, tự ru ngủ, tự cho mình là nhất thiên hạ.

Khác với nhiều người chúng ta, làm được chút gì thì ba hoa thiên địa, đến khi thất bại thì chậm rút kinh nghiệm, viện đủ mọi lý do để biện bạch ngoan cố. Đồng thời, cách học hỏi của người Nhật không mang tính nô lệ, không bị lệ thuộc. Tuy học người khác nhưng cũng biết đặt câu hỏi, lật tới lật lui, tìm cho ra đạo lý, căn nguyên, chứ không tiếp thu máy móc hời hợt.

Điều này thấy rõ ngay cả trong các hội thảo khoa học: Thường người Nhật rất chịu khó lắng nghe, đặt nhiều câu hỏi, biểu lộ sự quan tâm, khuyến khích diễn giả phát biểu hết ý kiến. Nhiều hội thảo khoa học ở Nhật không khí sôi nổi hơn cả ở một số nước phương Tây.

Có lẽ nhờ cái tinh thần đó mà từ rất sớm họ đã biết mở cửa, tiếp thu nền văn minh phương Tây, mau chóng trở thành cường quốc. Và khi thất bại họ cũng biết nhẫn nhục học hỏi, rút ra những bài học cần thiết để mau chóng vươn lên từ đống đổ nát. Thật khác với chúng ta, trong quá khứ và hiện nay đã bỏ lỡ biết bao cơ hội chỉ vì cái tính bảo thủ, không biết kịp thời học hỏi, rút kinh nghiệm nghiêm chỉnh từ thất bại.

Cuối cùng, ngoài những nhược điểm đề cập trên đây, có một đặc tính tiêu cực rất nghiêm trọng, đó là thói giả dối. Từ chỗ vốn không thuộc truyền thống của người Việt, trong mấy chục năm nay, cái thói xấu này đã dần dần trở thành phổ biến đến mức có thể nói đang trở thành một tính chất tiêu biểu.

Và nếu cứ để bệnh giả dối ngày càng xâm nhập sâu vào mọi ngóc ngách cuộc sống, kể cả các hoạt động khoa học và giáo dục, thì thật đáng lo cho tiền đồ đất nước. Trong giáo dục, căn bệnh này với các biến tướng của nó (tiêu cực trong thi cử, chạy theo thành tích, v.v.) sẽ ngày càng lấn át các xu hướng lành mạnh tích cực, làm hỏng cả thanh thiếu niên, đẩy họ vào lối sống sa đọa, không lý tưởng, không mục đích.

Trong khoa học, nếu không kịp thời chấn chỉnh thì nạn đạo văn và nạn gian dối trong các báo cáo nghiên cứu sẽ phát triển ngày càng tinh vi, trắng trợn, xóa nhòa ranh giới giữa thật và dỏm, đầu độc môi trường học thuật, làm nản lòng mọi người trung thực, đẩy khoa học vào thế bế tắc rất khó thoát.

Xem xét thực trạng vốn xã hội

Vấn đề thứ hai cần xem xét về thực trạng vốn xã hội ở Việt Nam là sự phát triển của xã hội dân sự. Ngày càng nhiều những người dân tập hợp trong những tổ chức tự nguyện hoạt động ngoài khuôn khổ chính quyền và không nhằm lợi nhuận, chỉ với những mục đích cao quý, như từ thiện, giúp đỡ, bênh vực người nghèo và những số phận không may mắn, cả về vật chất lẫn tinh thần. Hoặc đơn giản là hợp tác hỗ trợ nhau trong nghề nghiệp.

Qua những tổ chức đó, ý thức trách nhiệm công dân được nâng cao, sự gắn kết cộng đồng được tăng cường, có lợi cho cộng đồng, có lợi cho đất nước. Đồng thời, xã hội dân sự cũng là cầu nối giữa chính quyền và người dân, là "cái phanh" để ngăn chặn chính quyền lạm dụng quyền lực và nạn suy thoái đạo đức, giữ cho xã hội phát triển hài hòa, lành mạnh.

Nói tóm lại, để phát triển vốn xã hội và qua đó thúc đẩy mạnh mẽ hơn nữa sự phát triển của đất nước rất cần hai điều. Thứ nhất, cần nhận thức rõ những điểm yếu trong con người Việt Nam, tìm ra nguyên nhân để từ đó có cách hạn chế và loại trừ. Trong số các nguyên nhân, cần đặc biệt chú ý tới những vấn đề về thể chế Nhà nước và cơ chế thị trường.

Vì mặc dù vốn xã hội nằm ngoài phạm trù thể chế và cơ chế thị trường nhưng những cải cách về thể chế Nhà nước và cơ chế thị trường lại có tác dụng thúc đẩy phát triển vốn xã hội. Ví dụ đơn giản như nếu cơ chế thị trường không phát triển, thì người dân không có động cơ cạnh tranh, khiến cho trí tưởng tượng sáng tạo không được phát huy và ngày càng teo tóp.

Thứ hai, ngày càng thấy rõ vai trò không thể thiếu được của xã hội dân sự trong sự phát triển của đất nước. Một xã hội phát triển lành mạnh, có tiếng nói và vai trò độc lập với thể chế và thị trường, mới có thể góp phần nâng cao vốn xã hội và qua đó phục vụ lợi ích của cộng đồng ở những việc mà thị trường và nhà nước không hoặc khó làm được tốt.

Chúng ta luôn nói chiến lược phát triển đất nước là chiến lược con người nhưng nếu không chú ý tới hai điểm trên thì thật sự chỉ là lời nói suông, chẳng có mấy tác dụng.

Friday, February 15, 2013

Cuộc chiến Trung Nguyên - Starbucks và chuyện thương hiệu Việt Nam

[Thương Hiệu] Starbucks vào Việt Nam. Sẽ có nhiều bạn trẻ sẵn sàng trả gấp nhiều lần số tiền 20.000 đồng (giá một ly cà phê Trung Nguyên) cho một cốc Starbucks Espresso kiểu Ý...

Ở góc nhìn quản trị thương hiệu, tên thương hiệu đã trở thành yếu tố quyết định hành vi khách hàng thay vì chất lượng sản phẩm

Vào một sáng mùa đông lạnh lẽo tại một nhà ga tàu điện ngầm ở thủ đô Washington DC, một nghệ sỹ vỹ cầm nhẫn nại kéo đàn với một chiếc mũ để trước mặt. Người qua lại rất đông. Sau 45 phút, chỉ có vài người dừng lại chốc lát xem vì tò mò, rồi đi ngay. Tổng cộng ông nhận được 32 uSD. Rồi nghệ sỹ lặng lẽ thu xếp đồ đạc, rảo bước vào cổng nhà hát Boston cách đó không xa. Tại đây, mỗi khán giả phải trả 100 uSD để được xem ông biểu diễn. Ông chính là nghệ sỹ violin danh tiếng thế giới Joshua Bell. Với một buổi biểu diễn như vậy, ông được trả hàng chục ngàn đôla.

Thực ra đây là một cuộc thử nghiệm do tờ Washington Post thực hiện để đánh giá cảm nhận của con người về thế giới quanh họ. Kết quả nói lên rằng: giá trị nhiều khi được quyết định không phải bởi giá trị sử dụng. Rất có thể trong số những người đã rảo bước qua “nghệ sỹ hát rong” Joshua Bell tại ga tàu điện ngầm, sau đó lại mua vé rất đắt để xem buổi biểu diễn của “nghệ sỹ danh tiếng” Joshua Bell tại nhà hát Boston. Sự khác nhau ở đây không còn ở chất lượng âm nhạc mà là tên tuổi của người biễu diễn. Ở góc nhìn quản trị thương hiệu, tên thương hiệu đã trở thành yếu tố quyết định đến hành vi khách hàng thay vì chất lượng sản phẩm.

Mua sản phẩm hay thương hiệu?

Starbucks vào Việt Nam. Sẽ có nhiều bạn trẻ sẵn sàng trả gấp nhiều lần số tiền 20.000 đồng (giá một ly cà phê Trung Nguyên) cho một cốc Starbucks Espresso kiểu Ý. Chẳng phải do chất lượng cà phê đặc biệt hơn. Cái khác là thương hiệu Starbucks.

Tương tự, giá một chai bia Heineken 250ml là 15.000 đồng. Cao gấp đôi so với một chai bia Hà Nội cùng dung tích. Khi đi tiếp khách hay đi cùng bạn bè, nhiều người chúng ta sẽ chọn thứ đắt hơn. Không hẳn do loại bia này ngon hơn. Khác biệt là thương hiệu Heineken! Và như thế, người tiêu dùng không hẳn là mua sản phẩm nữa rồi. Họ mua thương hiệu. Các bạn trẻ không mua cà phê. Họ mua sự sành điệu mang tên Starbucks. Người uống bia không mua bia. Họ mua sự tự tin mang tên Heineken!

Những ngày cuối năm 2012, thị trường chuỗi bán lẻ Việt Nam chứng kiến sự có mặt rầm rộ của 3 trong số 4 tên tuổi lớn nhất thế giới: KFC; Burger King và Starbucks. Ở chiều ngược lại, một số thương hiệu Việt có tên tuổi lặng lẽ “bán mình” cho đối tác nước ngoài: Phở 24, bia Huế, Diana hay thương hiệu vật liệu nội thất Prime. Vậy đối với thương hiệu Việt, liệu có bao nhiêu cơ hội để chúng ta từ bỏ thân phận của kẻ “hát rong đường phố” để bước lên sân khấu dành cho “nghệ sỹ nhà hát”?

Đừng quên marketing

Marketing là tiền bạc. Điều này đã chứng minh qua thực tế khá thuyết phục: các thương hiệu thành công đều chi bộn cho hoạt động marketing. Theo Kantar Media, Top 5 thương hiệu chi nhiều tiền nhất cho quảng cáo năm 2011 lần lượt là unilever, P&G, Tân Hiệp Phát, Masan và Vinamilk. Tại sao nhãn hiệu đình đám 2012 mì Gấu Đỏ thành công? Một trong những lý do quan trọng là Asia Food đã ưu ái dành cho chiến dịch marketing của nhãn hiệu này tới gần 150 tỉ đồng.

Nhưng nếu lý luận một cách giản đơn kiểu “có nhiều tiền là xây dựng thương hiệu thành công” thì rõ là oan ức cho những Tân Hiệp Phát, Vinamilk, Masan hay Gấu đỏ. Ngoài sự hậu thuẫn về ngân sách, thành công của các thương hiệu nội địa này còn là nhờ vận dụng đúng đắn các kiến thức và quy luật marketing.

Các sản phẩm của Masan (nước tương Tam Thái Tử, nước mắm Nam Ngư, mì gói Omachi hay Tiến Vua) đều thành công nhờ một vũ khí duy nhất mà các thương hiệu nước ngoài thường áp dụng: đánh vào nỗi sợ hãi của người tiêu dùng. Con đường đi của Tân Hiệp Phát (Trà Dr. Thanh, Trà xanh không độ hay nước uống tăng lực Number 1) là bản sao của những gì mà các đại gia như CocaCola hay Pepsi đã làm: đổ tiền cho quảng cáo “dội bom” và xây dựng hệ thống phân phối rộng khắp. Trên thị trường Việt Nam, cả Tân Hiệp Phát và Masan hiện đã trở thành đối thủ

Marketing còn là sự sáng tạo

Nhà phân tích chiến lược danh tiếng Peter Drucker cho rằng, “doanh nghiệp có hai chức năng và chỉ có hai mà thôi: marketing và sáng tạo. Marketing và sáng tạo - tạo ra kết quả. Những thứ khác còn lại chỉ là chi phí”.

Đối với các thương hiệu Việt, sẽ rất dễ thành công nếu biết khơi dậy lòng tự hào, tự tôn dân tộc trong các thông điệp truyền thông. Một trong những ví dụ điển hình về sự sáng tạo trong khơi gợi truyền thống hào hùng của dân tộc Việt là thương hiệu Bitis với slogan “Nâng niu bàn chân Việt”. Quảng cáo này đã có từ rất lâu. Cho đến nay nhiều người vẫn rất nhớ và thích thú với từng chi tiết của quảng cáo này, từ bàn chân của Lạc Long Quân xuống biển; bàn chân của các nghĩa sỹ Quang Trung; bàn chân của các chiến sĩ bộ đội cụ Hồ và bàn chân của những đứa trẻ ngày nay đang đi dép Bitis.

Cho đến nay, có thể coi đây là chiến dịch marketing hiếm hoi của một thương hiệu Việt có thể sánh ngang với các thương hiệu ngoại “đỉnh” nhất. Và điều đáng lưu ý là Bitis đã không phải chi tiền khủng cho chiến dịch này. Sự sáng tạo là vô giá vậy đấy. Giá trị mà nó mang lại là kết nối bền vững về mặt cảm xúc và rất khó phai nhạt. Tiếc rằng, có quá ít thương hiệu Việt làm được điều này. Cà phê Trung Nguyên với ông chủ Đặng Lê Nguyên Vũ cũng rất hăng hái cổ xúy cho tinh thần dân tộc “người Việt yêu hàng Việt”. Tôi đồng tình khi ông Đặng Lê Nguyên Vũ cho rằng, nếu muốn thắng Starbucks, Trung Nguyên phải tạo ra được triết lý và câu chuyện thương hiệu hay hơn. Thậm chí ông đã nói rất đúng và trúng về cách tiếp cận thị trường Mỹ: người Mỹ không cần một sản phẩm khác, họ cần một câu chuyện khác.

Tuy nhiên, “câu chuyện khác” của Trung Nguyên có vẻ vẫn còn mờ nhạt. Tình yêu là cái gì đó đến rất tự nhiên. Trung Nguyên hãy kể câu chuyện của họ thật hay, thật cảm xúc.

Không cần tìm kiếm đâu xa: Starbucks đã làm rất tốt việc này (những ai không tin, hãy đọc cuốn “Dốc hết trái tim” của người sáng lập Howard Schultz) và Bitis cũng làm rất tuyệt.

Có như vậy, mới chiếm được lòng tin và tình yêu từ khách hàng. Có như vậy, những thương hiệu Việt mới vừa có “danh” vừa có “giá”!
Theo Doanh Nhân

Tin liên quan: